Chồng tôi nhẹ xe rau muống bị chiếc xe ô cho đ///â//m vào ng//ã ra đường, người đàn ông bước xuống và nói “mớ rau cho l/ợ/n này bao tiền nói luôn đi”
Sáng tinh mơ, chồng tôi nhẹ cả xe rau muống xanh non ra chợ bán. Bao nhiêu vốn liếng, công thức muộn dậy sớm hái rau đều chất trên chiếc xe cà bảo. Anh vừa đến đoạn ngã tư thì “rầm” — một chiếc ô tô phóng nhanh húc thẳng vào đuôi xe.
Chiếc xe rau Girl nhào, rau muống tung tóe khắp đường, đập nát trong bùn đất. Chồng tôi ngã sõng soài, tay vấp ngã, mũi mũi lấm lem. Anh huấn luyện bò dậy, run run nhẹ mới rau, vừa đủ độ bão hòa:
– “Trời ơi… vốn liếng cả nhà tôi đây mà…”
Cửa ô tô mở ra, một người đàn ông mặc vest bóng loáng, đeo đồng hồ sáng cho bước xuống. Ông ta suy kiệt rau nghiền, rồi cười nhạt, giọng đầy khinh bỉ:
– “Mớ rau cho lợn này bao tiền, nói luôn đi, tôi trả. Đừng làm phiền tôi!”
Cả người tôi đã được lấp đầy. Những ngón tay đang chạy chạy tứ sắc rau se se, mắt đỏ đô. Anh lên nhanh, giọng bỏ lại vì ức chế:
– “Ông nói gì? Đây là cơm ăn áo mặc của vợ con tôi, là mồ hôi cả đêm thức trắng. Ông rỗ xe tôi, thoát hết rau, rồi ngậm toẹt một câu ‘rau cho lợn’? Ông có còn là con người không?”
Người đàn ông kia cười khẩy, móc ví rút ra tiền ném xuống đường:
– “Cầm lấy, nhiều gấp mấy lần rau thối này. Đừng làm mất thì giờ của tôi.”
Chồng tôi không tiền, mà ôm mặt:
– “Tiền ông ném như bố thí, nhưng lòng tự trọng của tôi thì ai trả tiền? Con tôi đang chờ bữa cơm từ số rau này, ông biết không? Ông cướp đi miếng ăn của chúng rồi còn nhung chúng tôi như thế sao?”
Người qua đường đã dừng lại, xì hơi, ánh mắt đầy chất nội bộ hướng về phía nam vest sang. Không khí đặc quánh, căng thẳng như chỉ cần một tia lửa nữa là nặng nổ.
Đám đông tụ tập lại một ngày đông lạnh. Một bà bán hàng rong chống nạnh chỉ vào mặt gã đàn ông áo vest:
– “Anh lái ô tô thì giỏi lắm, nhưng tím người ta ngã ra rồi còn coi thường công sức sức thở hôi nước mắt của họ. Anh thử làm nông một đêm xem, thức trắng hái rau, trời mưa trời sương, có còn ánh nói ‘rau cho lợn’ không?”
Một bác xe ôm hậm hùa theo:
– “Đúng rồi! Đâm người ta thì phải xin lỗi, phải đền tử tế. Ném tiền xuống đất coi thường người ta, anh tưởng ở đây không có ai câu nói chắc?”
Người đàn ông áo vest thoáng mát dạ dày, nhưng cố giữ vẻ kiêu ngạo:
– “Người biết tôi là ai không? Tôi chỉ muốn giải quyết nhanh, có thế thôi.”
Lập tức, một thanh niên nền điện thoại:
– “Tôi quay hết rồi nhé. Đâm xe, xúc phạm dân buôn, ném tiền như bố thí. Để clip này lên mạng, cả thành phố biết anh ‘là ai’ ngay.”
Sắc mặt đàn ông tái mét, lông mày hôi hôi. Người tôi lúc dậy dậy, áo quần lấm lem, tay vẫn chạy ôm mới rau nát. Anh nhìn thẳng vào mắt già, rắn rắn lại:
– “Tôi nghèo, nhưng tôi có lòng tự trọng. Tôi không cần tiền bố thí của ông. Ông muốn đi thì được thôi — nhưng trước mặt bao nhiêu người đây, ông phải xin lỗi. Xin lỗi vì coi thường hôi nước mắt của dân nghèo.”
Đám đông đồng loạt gõ đầu, hò hét:
– “Xin lỗi đi!”
– “Đừng tưởng có tiền mà muốn nói gì thì nói!”
Không khí sôi sục, người đàn ông áo vest lùi lại, mặt đỏ hứng, rồi cuối cùng thì vui đầu lí nhí:
– “Xin… xin lỗi, tôi lỡ lời.”
Tiếng Tây vang lên giữa phố. Chồng tôi bật than, nhưng đó không còn là giảm nước mắt hổn hển, mà là giảm nước mắt của một người nghèo giữ được niềm tin giữa đời.