17 năm trước, cô sinh viên nghèo không có nổi tiền ăn từng được bà chủ quán cơm lặng lẽ cho ăn miễn phí suốt những năm đại học. Mang theo món nợ ân tình ấy trong t//im, 17 năm sau cô trở về tìm ân nhân. Hành động bất ngờ của cô ngay giữa quán cơm cũ khiến bà chủ nghẹn ngào, còn cả con phố không khỏi xúc động…

17 năm trước, cô sinh viên nghèo không có nổi tiền ăn từng được bà chủ quán cơm lặng lẽ cho ăn miễn phí suốt những năm đại học. Mang theo món nợ ân tình ấy trong t//im, 17 năm sau cô trở về tìm ân nhân. Hành động bất ngờ của cô ngay giữa quán cơm cũ khiến bà chủ nghẹn ngào, còn cả con phố không khỏi xúc động…

17 năm trước, cô sinh viên nghèo không có nổi tiền ăn từng được bà chủ quán cơm Tĩnh lặng cho ăn miễn phí suốt những năm đại học. Mang theo món nợ ân tình trong t//im, 17 năm sau cô trở về tìm ân nhân. Hành động bất ngờ của cô ngay giữa quán cơm cũ làm bà chủ dễ ngọt, còn cả con phố không khỏi xúc động…

Một ngày đầu năm học, có một cô sinh viên trẻ r-ụt r-è đứng trước quán. Quần áo giản dị, chiếc balô cũ đã chậm chạp. Cô đứng rất lâu trước bảng thực hiện rồi mới bước vào.

Cô gọi một buổi cơm rẻ nhất. Ăn xong, cô nhu nhu tìm ví rồi bối rối nói nhỏ:

“Cô ơi… hôm nay con quên mang tiền.”

Bà chủ quán nhìn cô một lúc rồi nhẹ nhàng:

“Không sao. Lần sau thì trả.”

Cô sinh viên trả ơn rối rít. Nhưng hôm sau, cô lại quay lại. Và ngày tiếp theo cũng vậy.

Qua vài lần trò chuyện, bà mới biết cô là sinh viên năm nhất, nhà ngh-èo, vừa học vừa làm thêm nhưng nhiều hôm không đủ tiền ăn.

Từ hôm nay, mỗi buổi chiều dài đều thả quán. Có hôm nay cô chỉ định gọi bát canh, nhưng bà chủ quán vẫn yên lặng thêm cơm, gắp thêm mảnh trứng hay miếng cá nhỏ.

“Ăn no học mới được chứ.”

Cô sinh viên nhiều lần xin ghi nợ nhưng bà chỉ cười:

“Cứ học cho tốt. Sau này khá lên rồi hãy tính.”

Những bữa cơm giản dị kéo dài suốt những năm cô còn đi học.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và tường hoa cát

Cao

rồi cứ thế một ngày, cô sinh viên tốt nghiệp. Trước khi rời đi, cô đến quán cơm lần cuối.

Cô đứng yên hồi phục lâu trước cửa quán.

“Con vẫn còn n-ợ cô nhiều bữa cơm…”

Bà chủ quán xưa tay:

“ Hủy, coi như cô nuôi thêm cháu.”

Cô sinh viên cúi đầu thật sâu, nước mắt tròng mắt. Sau đó cô rời đi, mang theo ký ức về quán cơm nhỏ và những bữa ăn ấm áp.

Thời gian trôi qua. Con phố vẫn vậy, nhưng quán cơm ngày nào giờ vắng khách hơn. Bà chủ quán đã lớn tuổi, sức khỏe y-thiếu d-cần. Bà vẫn bán cơm nhưng chỉ mở vài tiếng mỗi ngày.

Một buổi sáng, cả con phố nho đã tìm thấy một chiếc xe vật liệu dừng lại trước quán. Một số trẻ bắt đầu chỉnh sửa lại tôn giáo, thay bàn ghế, sơn lại tường.

Mọi người tò mò hỏi bà chủ quán, nhưng bà cũng chưa rõ chuyện gì đang xảy ra.

Đến chiều hôm đó, một người phụ nữ bước xuống từ chiếc xe nhỏ. Cô ăn mặc giản dị nhưng tự tin, mặt kính quen thuộc.

Cô bước vào quán.

“Cô… còn nhớ con không?”…CÒN TIẾP PHẦN 2 DƯỚI CMT, bình luận chữ “có” để đọc dưới cmt!

Đây là phần tiếp theo kết thúc có hậu, giàu cảm xúc và mang ý nghĩa về lòng biết ơn, nhân tác:


Cô bước chậm vào quán.

Khám phá thêm

Thực phẩm và đồ thị

Thư viện trực tuyến

Chia sẻ Ảnh & Hình ảnh

Giọng cô nghẹn lại:

– “Cô… còn nhớ con không?”

Bà chủ quán nheo mắt nhìn thật lâu. Khuôn mặt người phụ nữ trước mặt vừa quen vừa lạ.

Bỗng bà khựng lại.

– “Con… có phải là cô sinh viên năm nào… hay mặc chiếc áo xanh cũ không?”

Người phụ nữ mỉm cười, nước mắt đã lăn dài.

– “Dạ… là con.”

Không nói thêm lời nào, cô bước tới ôm chầm lấy bà chủ quán.

Mười bảy năm xa cách.

Mười bảy năm mang trong tim món nợ ân tình chưa một ngày quên.

Bà chủ quán cũng ôm lấy cô, đôi bàn tay đã nhăn nheo khẽ vỗ lên lưng cô như ngày nào.

– “Con giỏi quá… cuối cùng cũng thành đạt rồi.”

Những người xung quanh đứng lặng.

Không ai nghĩ cuộc gặp ấy lại xúc động đến vậy.


Người phụ nữ tên là Hương.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô được nhận vào một công ty lớn. Nhờ chăm chỉ và không ngừng cố gắng, nhiều năm sau cô thành lập doanh nghiệp riêng.

Giờ đây, cô là giám đốc của một công ty có hàng trăm nhân viên.

Nhưng trong căn phòng làm việc của mình, suốt mười bảy năm qua, cô luôn giữ một tấm ảnh cũ.

Đó là bức ảnh chụp quán cơm nhỏ cùng người chủ quán đang cười hiền bên nồi cơm nóng.

Mỗi khi gặp khó khăn, Hương lại nhìn bức ảnh ấy.

Đó là lời nhắc rằng…

Có người từng giúp cô khi cô chẳng có gì trong tay.


Hương nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà chủ.

– “Con đã tìm cô suốt ba tháng nay.”

Bà ngạc nhiên:

– “Tìm cô làm gì hả con?”

Hương cúi đầu.

– “Để trả món nợ năm xưa.”

Bà cười hiền.

– “Có mấy bữa cơm thôi mà.”

Hương lắc đầu.

– “Không…”

“Nếu ngày đó không có những bữa cơm của cô…”

“…thì có lẽ con đã bỏ học.”

Cả quán bỗng im phăng phắc.


Hương kể lại.

Có những hôm trong túi cô chỉ còn đúng hai nghìn đồng.

Có những đêm làm thêm đến một, hai giờ sáng rồi sáng hôm sau vẫn phải lên giảng đường.

Nhiều lần cô định nghỉ học.

Chính những bữa cơm nóng của bà đã giúp cô có đủ sức khỏe và niềm tin để tiếp tục.

– “Cô không chỉ cho con cơm.”

“Cô cho con cơ hội đổi đời.”

Đôi mắt bà chủ đỏ hoe.


Hương lấy trong túi ra một cuốn sổ nhỏ đã cũ.

Bên trong là những dòng chữ nắn nót.

– “Ngày 12 tháng 9: Cô cho con nợ một suất cơm.”

– “Ngày 25 tháng 10: Cô gắp thêm cho con miếng cá.”

– “Ngày 3 tháng 1: Cô nói ‘ăn no mới học được’.”

Suốt bốn năm đại học…

Hương ghi lại gần như tất cả.

Bà chủ quán bật khóc.

– “Con còn giữ sao?”

– “Con sợ một ngày mình thành công rồi sẽ quên.”


Đúng lúc ấy, chiếc xe tải trước quán mở cửa.

Từng bộ bàn ghế mới được chuyển xuống.

Máy lạnh, tủ đông, biển hiệu mới cũng lần lượt được đưa vào.

Bà chủ sửng sốt.

– “Chuyện này là sao?”

Hương mỉm cười.

– “Là quà của con.”

– “Con đã mua lại toàn bộ phần đất bên cạnh.”

“Mình sẽ sửa lại quán.”

“Nhưng vẫn giữ nguyên tên cũ.”

Bà chủ vội lắc đầu.

– “Không được đâu con, tốn kém lắm.”

Hương nắm lấy tay bà.

– “Nếu không có cô…”

“Thì sẽ không có con của hôm nay.”


Ba tuần sau.

Quán cơm được sửa sang khang trang nhưng vẫn giữ góc bếp cũ, chiếc nồi cơm cũ và tấm biển gỗ đã bạc màu.

Ngay trước cửa quán xuất hiện một tấm bảng nhỏ:

“Bữa cơm yêu thương.”

Phía dưới ghi:

“Sinh viên, người lao động khó khăn nếu chưa có tiền, cứ vào ăn. Không cần ngại. Khi nào có điều kiện hãy trả… hoặc giúp lại một người khác.”

Mọi người đi ngang đều dừng đọc.

Có người tĩnh lặng lau nước mắt.


Một cờ thành viên phóng khoáng đã được câu chuyện và đăng lên mạng xã hội.

Chỉ sau vài ngày.

Người chia sẻ hàng triệu.

Không phải vì quán cơm ngon nhất.

Mà vì nơi ấy chứa một câu chuyện đẹp.

Nhiều sức mạnh thường xuyên tìm kiếm sự hỗ trợ.

Có người tặng gạo.

Có người tặng rau.

Có người xin tài trợ học bổng.

Nhưng bà chủ chỉ cười:

– “Tôi chỉ cho các cháu một bữa cơm.”

Hương cười đáp:

– “Nhưng cô đã gieo cả một đời.”


Một người nói.

Có một bạn sinh viên gầy đứng trước quán, ngập mãi mãi không bước vào.

Hương nhận ra ánh mắt ấy.

Giống như chính mình của mười bảy năm trước.

Cô bước tới.

– “Con vào ăn cơm đi.”

Cậu sinh viên lí:

– “Nhưng… con chưa có tiền.”

Hương nhìn về phía bà chủ.

Bà êm dịu đầu rồi cười hiền như năm nào.

– “đen sao.”

“Ăn no rồi học.”

“Mai có thì trả.”

Nghe câu nói ấy, Hương bất giác quay đi lau nước mắt.

Vòng tròn của bạn tốt…

Đã bắt đầu thêm một lần nữa.


Năm sau, Hương thành lập Quỹ WinCơm Ước Mơ , hỗ trợ hàng phong hóa ăn miễn phí cho sinh viên nghèo tại nhiều trường đại học.

Trong lễ ra mắt sau, cô không mời doanh nhân nổi tiếng, cũng không mời người nổi tiếng.

Người đầu tiên được mời lên sân khấu là bà chủ quán cơm.

Trước hàng trăm người, hương thơm thật sâu.

– “Nếu cuộc đời con có một thầy dạy con về xin biết ơn…”

“Thì đó chính là cô.”

Cả hội trường đồng loạt dậy sóng.

Bà chủ quán rưng rưng nước mắt.

Bà chưa nghĩ…

Những bữa cơm bình bình dù năm nào lại có thể thay đổi cuộc đời của một cô gái.

Và rồi…

Chính cô gái ấy lại tiếp tục thay đổi cuộc đời của người khác.


Người ta thường nghĩ muốn giúp ai đó phải có thật nhiều tiền.

Nhưng đôi khi…

Chỉ một bữa cơm nóng.

Một lời động viên.

Một tấm lòng chân thành.

Cũng đủ để sáng tạo cả tương lai của một con người.

By please tốt chân thành thành không bao giờ mất đi.

Nó chỉ âm thầm lớn lên trong trái tim người được giúp đỡ, rồi một ngày sẽ nở hoa, lan tỏa đến những người khác.

Và đó mới là món quà quý giá nhất mà cuộc đời có thể trao tặng.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên giải trí chỉ mang tính chất, hư hỏng cấu hình. Tất cả tình tiết, tâm truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là một câu chuyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *