Có trong tay gần mười tỷ tiền bồi thường, bà H. bất ngờ bỏ nhà đi thuê trọ sống khổ. Ba tháng sau, việc làm của cô con gái út khiến bà nghẹn ngào rơi nước mắt…

Có trong tay gần mười tỷ tiền bồi thường, bà H. bất ngờ bỏ nhà đi thuê trọ sống khổ. Ba tháng sau, việc làm của cô con gái út khiến bà nghẹn ngào rơi nước mắt…

Có trong tay gần mười tỷ tiền bồi thường, bà H. bất ngờ bỏ nhà đi thuê trọ sống khổ. Ba tháng sau, việc làm của cô con gái út khiến bà nghẹn ngào rơi nước mắt…

“Con nói thật chứ?”

Giọng người con trai cả vang lên đầy b:ực b:ội giữa căn phòng nhỏ.

“Bà định s:ống ở cái phòng trọ đó đến bao giờ? Có tiền thì mang ra mà tiêu, cứ làm khổ mình rồi để hàng xóm d:ị ngh:ị.”

Người con dâu khoanh tay, thở d:ài:

“Hay là… mẹ giấ:u ri:êng một khoản? Nếu không thì sao vừa nhận tiền b:ồi thư:ờng xong đã bảo chẳng còn bao nhiêu?”

Ở góc phòng, bà Hạnh lặ:ng l:ẽ cúi đầu, hai bàn tay gầ:y g:uộc siết chặt quai chiếc túi vải cũ. Đôi mắt bà đ:ỏ ho:e nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Một lát sau, bà chỉ khẽ nói:

“Mẹ thật sự không còn nhiều tiền.”

Người con trai đập mạnh tay xuống bàn.

“Con không tin!”

Câu nói ấy như một nh:át d:ao cứa vào tim người mẹ.

Bà Hạnh hít một hơi thật sâu. Không giải thích. Không thanh minh. Bà chỉ cúi xuống xách chiếc vali cũ đã sờn góc, bước chậm ra khỏi căn nhà trong ánh mắt lạ:nh nh:ạt của mọi người.

Không ai biết rằng…

Trong cuốn sổ tiết kiệm được cất kín dưới đáy vali ấy vẫn còn gần 10 tỷ.

Ba tháng trước…

Tai n//ạn b/ất ngờ xảy ra tại KCN nơi chồng bà từng làm việc suốt hơn ba mươi năm.

Sau nhiều năm theo đuổi vụ kiện tập thể liên quan đến trách nhiệm của doanh nghiệp, cuối cùng gia đình bà nhận được khoản bồi thường gần 10 tỷ đồng.

Đó là số tiền lớn nhất mà cả gia đình từng nhìn thấy.

Ngày ngân hàng thông báo tiền đã được chuyển vào tài khoản, ba người con đều có mặt rất sớm.

Ai cũng nói sẽ giúp mẹ quản lý.

Người bảo mua biệt thự.

Người bảo đầu tư đất.

Người muốn mở công ty.

Chỉ có cô con gái út, tên M., ngồi lặng lẽ bên cạnh mẹ.

“Mẹ muốn làm gì thì cứ làm. Tiền là của bố để lại cho mẹ.”

Câu nói ấy chẳng mấy ai để tâm.

Những ngày sau đó, điện thoại của bà H. liên tục đổ chuông.

Họ hàng xa gần xuất hiện đông hơn hẳn.

Có người xin vay vốn.

Có người nhờ góp tiền làm ăn.

Có người khuyên nên chuyển tiền cho con đứng tên để “tránh bị lừa”.

Ngay cả các con cũng thường xuyên hỏi mẹ còn bao nhiêu tiền.

Ban đầu bà vẫn trả lời.

Về sau, bà chỉ cười.

Một buổi tối, bà vô tình đi ngang phòng khách.

Cửa chưa khép hẳn.

Bên trong, anh T. đang nói với em gái thứ hai….

Bên trong, anh T. đang nói với em gái thứ hai:

“Hơn chín tỷ chứ có phải ít đâu. Đợt này anh tính mua con xe mới với đầu tư thêm lô đất ở ngoại thành. Còn mày lo mà bảo mẹ chia phần cho sớm, chứ để bà già rồi, người ngoài dòm ngó, lừa mất thì phí.”

Cô con gái thứ hai hùa vào:

“Em cũng đang tính thế. Chồng em bảo hỏi mẹ mượn hai tỷ làm ăn, nói là mượn chứ sau này cũng là của mình cả. Nhưng dạo này thấy mẹ cứ lờ đi, hay là mẹ định giữ khư khư một mình?”

Đứng ngoài cánh cửa, bà Hạnh nghe mà rụng rời chân tay. Số tiền ấy được đổi bằng cả mạng sống của chồng bà, bằng những năm tháng ông làm việc kiệt sức trong nhà máy độc hại. Ông mất đi, nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì số tiền bồi thường đã biến những đứa con vốn ngoan ngoãn của bà thành những kẻ đầy lòng tham và toan tính.

Bà chợt nhận ra, nếu giao số tiền này cho các con ngay bây giờ, chúng sẽ ỷ lại, tranh giành rồi sớm muộn cũng rơi vào cảnh trắng tay, gia đình ly tán.

Ngay đêm hôm đó, bà đưa ra quyết định táo bạo: Dọn ra ngoài, thuê một căn phòng trọ nhỏ ở rìa thành phố, sống một cuộc đời giản dị như trước đây. Bà giả vờ như số tiền đã “bốc hơi” vào những khoản nợ cũ của chồng hoặc đã bị lừa mất, chỉ còn lại một khoản nhỏ phòng thân.

Phản ứng của các con đúng như bà dự đoán. Anh cả và chị hai lập tức thay đổi thái độ, từ vồn vã, chiều chuộng chuyển sang lạnh nhạt, trách móc, thậm chí nghi ngờ bà giấu tiền riêng. Duy chỉ có M. – cô con gái út vừa mới ra trường, đồng lương ba cọc ba đồng – là vẫn chạy đôn chạy đáo lo cho mẹ.

Ba tháng sau…

Căn phòng trọ của bà Hạnh nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Chiều nay trời đổ mưa tầm tã. Bà Hạnh vừa đi chợ về, người ướt sũng, đang định cắm ấm nước nóng thì tiếng gõ cửa vang lên.

Mở cửa ra, bà ngỡ ngàng khi thấy M. đứng đó. Cô bé mặc chiếc áo mưa mỏng, người run lên vì lạnh nhưng khuôn mặt lại rạng rỡ nụ cười. Trên tay M. ôm khư khư một bọc ni-lon được bọc rất kỹ bằng nhiều lớp chống nước.

“Mẹ ơi!” – M. gọi khẽ, nhanh chóng bước vào nhà rồi đóng cửa lại.

Bà Hạnh lật đật lấy khăn lau đầu cho con:

“Mưa gió thế này con sang đây làm gì? Có chuyện gì gấp thế con?”

M. không trả lời ngay. Cô cẩn thận mở từng lớp túi ni-lon, lấy ra một cuốn sổ nhỏ màu đỏ cùng một tập tài liệu dày cộm đặt lên chiếc bàn gỗ lung lay.

“Mẹ… con gửi mẹ cái này.”

Bà Hạnh nheo mắt nhìn. Đó là cuốn sổ đỏ mang tên bà Hạnh và một bản hợp đồng mua bán nhà đất.

“Cái… cái gì thế này con?” – Giọng bà run run.

M. nắm lấy bàn tay gầy guộc, thô ráp của mẹ, nghẹn ngào nói:

“Ba tháng qua, con biết mẹ chịu nhiều ấm ức. Anh chị cứ trách mẹ, nhưng con biết mẹ làm vậy là có nỗi khổ riêng. Con không biết số tiền của bố đi đâu, và con cũng không quan tâm. Con chỉ không muốn mẹ phải sống ở nơi ẩm thấp này nữa.”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và đường phố

Nói rồi, M. gạt nước mắt, chỉ vào tập tài liệu:

“Đây là căn hộ chung cư nhỏ ở gần chỗ làm của con. Ba tháng qua, con đã làm thêm ba công việc một lúc, cộng với số tiền tiết kiệm từ hồi đi học và vay mượn thêm bạn bè để đặt cọc mua trả góp. Con đứng tên người mua, nhưng con đã làm thủ tục sang tên sở hữu cho mẹ rồi. Từ tháng sau, tiền góp mỗi tháng con sẽ tự lo. Mẹ dọn về đó ở với con nha mẹ? Ở đây ẩm thấp, khớp của mẹ lại đau…”

Bà Hạnh đứng trân trối. Hóa ra, suốt ba tháng qua, khi những đứa con lớn quay lưng và buông lời cay đắng vì nghĩ mẹ đã trắng tay, thì đứa con gái út nhỏ bé này lại âm thầm bán sức lao động, thức khuya dậy sớm chỉ để đổi lấy một mái nhà che mưa che nắng cho mẹ.

Nước mắt bà Hạnh bỗng trào ra như mưa. Bà nghẹn ngào không nói nên lời, ôm chặt lấy M. vào lòng. Đứa con gái hiếu thảo của bà, nó đâu biết rằng mẹ nó đang có gần mười tỷ đồng trong tay. Nhưng chính sự “nghèo khó” giả vờ này lại là phép thử nhiệm mầu nhất, giúp bà nhìn thấu lòng người và tìm ra người xứng đáng nhất để bà gửi gắm tình yêu thương và gia tài của người chồng quá cố.

Lau nước mắt cho con gái, bà Hạnh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và hạnh phúc nhất sau nhiều năm tháng u tối. Bà đi tới chiếc vali cũ sờn góc, mở khóa kéo dưới đáy, lấy ra cuốn sổ tiết kiệm trị giá gần 10 tỷ đồng vẫn còn nguyên vẹn.

Bà đặt cuốn sổ vào tay M., ôn tồn nói:

“Mẹ không nghèo, con gái của mẹ. Nhưng hôm nay, mẹ biết mẹ là người giàu có nhất thế gian này rồi…”

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *