Ngày con trai dẫn bạn gái về ra mắt, tôi cứ ngỡ sắp có thêm một cô con dâu hiền thảo. Nào ngờ, vừa ngồi xuống chưa ấm chỗ, cô gái đã mỉm cười nói một câu như sét đánh ngang tai: “Nhà bác khá giả thế này, sính lễ 888 triệu chắc không thành vấn đề chứ?”

Ngày con trai dẫn bạn gái về ra mắt, tôi cứ ngỡ sắp có thêm một cô con dâu hiền thảo. Nào ngờ, vừa ngồi xuống chưa ấm chỗ, cô gái đã mỉm cười nói một câu như sét đánh ngang tai: “Nhà bác khá giả thế này, sính lễ 888 triệu chắc không thành vấn đề chứ?”

Ngày con trai dẫn bạn gái về ra mắt, tôi cứ ngỡ sắp có thêm một cô con dâu hiền thảo. Nào ngờ, vừa ngồi xuống chưa ấm chỗ, cô gái đã mỉm cười nói một câu như sét đánh ngang tai: “Nhà bác khá giả thế này, sính lễ 888 triệu chắc không thành vấn đề chứ?”

Hôm nay là ngày đặc biệt, con trai tôi – Huyên – mới tốt nghiệp đại học, dẫn bạn gái về ra mắt gia đình. Tôi và chồng, ông Hùng, đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ sáng: bàn ăn đầy ắp món ngon, hoa tươi bày khắp phòng khách, không khí háo hức xen lẫn hồi hộp. Khi cánh cửa mở ra, Huyên bước vào cùng một cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn. Cô ấy tên Linh, dáng vẻ dịu dàng, đôi mắt to tròn long lanh, nụ cười tươi như hoa. Tôi và ông Hùng nhìn nhau, lòng mừng thầm, nghĩ rằng con trai mình thật có mắt chọn người.

Nhưng rồi, khi bữa cơm gần tàn, không khí đột nhiên thay đổi. Linh đặt đũa xuống, vẫn giữ nụ cười dịu dàng, nhưng giọng nói lại sắc bén như sấm sét giữa trời quang:

“Nhà bác giàu thế này, sính lễ 888 triệu chẳng quá đáng nhỉ?”
Tôi và ông Hùng sững sờ, đũa trên tay khựng lại. Huyên ngồi bên cạnh, mặt cúi gằm, không nói gì. Tôi cố giữ bình tĩnh, nghĩ rằng có lẽ cô ấy chỉ đùa, hoặc là cách nói chuyện thẳng thắn của giới trẻ. Nhưng Linh tiếp tục, giọng điệu tự nhiên như thể đang bàn chuyện thời tiết:

“Dù sao nhà bác cũng chỉ có mỗi mình anh Huyên là con trai, tài sản sau này cũng là của anh ấy. Chúng con là vợ chồng, nhà chung cứ ghi tên con thôi, vậy cũng không quá đáng chứ?”

Phòng khách bỗng chìm trong im lặng. Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc trở nên rõ mồn một. Tôi liếc nhìn ông Hùng, thấy ông nhíu mày, tay siết chặt ly nước. Đã đến lúc tôi phải cho cô gái nhỏ kia biết thế nào là lễ độ….

…Tôi từ tốn đặt chén nước xuống, mỉm cười nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn, lấp lánh sự tính toán của Linh. Sự dịu dàng lúc ban đầu của tôi giờ nhường chỗ cho bản lĩnh của một người phụ nữ đã cùng chồng đi qua bao giông bão để có được cơ ngơi ngày hôm nay.

“Linh này,” tôi nhẹ nhàng mở lời, phá tan bầu không khí ngột ngạt. “888 triệu sính lễ với gia đình bác không phải là con số quá lớn. Và việc sau này tài sản thuộc về ai, bác cũng không khư khư giữ làm gì. Nhưng bác có một thắc mắc…”

Tôi dừng lại một chút, nhìn sang Huyên vẫn đang cúi gằm mặt, rồi tiếp tục:

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

“Ở đời, cái gì cũng có giá trị tương đương của nó. Con đòi hỏi sính lễ gần một tỷ đồng và một căn nhà đứng tên con, vậy bác muốn hỏi: Con mang theo điều gì tương xứng để bước vào cuộc hôn nhân này? Là học thức, là sự độc lập tự chủ, hay là một tình yêu chân thành, sẵn sàng cùng Huyên chia sẻ ngọt bùi?”

Linh hơi khựng lại, nụ cười trên môi bắt đầu méo mó. Cô ta định lên tiếng, nhưng tôi đã giơ tay ra hiệu nói tiếp:

“Nhìn biểu cảm của Huyên, bác hiểu hai đứa đã bàn chuyện này từ trước và con trai bác vì quá lụy tình nên mới chấp nhận để con đến đây ra ‘yêu sách’. Nhưng con nhầm rồi. Nhà bác khá giả là do bác và bác trai đổ mồ hôi, nước mắt mới có được, chứ không phải từ trên trời rơi xuống để người khác mặc cả như ngoài chợ. Bác cưới dâu hiền về làm chỗ dựa tinh thần cho con trai, chứ không phải bỏ tiền ra mua một ‘bình hoa di động’ chỉ biết đòi hỏi.”

Lúc này, ông Hùng cũng đặt mạnh ly nước xuống bàn, giọng đanh thép:

“Nhà tôi tuy có của ăn của để, nhưng Huyên nó chỉ mới tốt nghiệp. Nếu hai đứa muốn cưới, chúng tôi sẵn sàng hỗ trợ một phần vốn để làm ăn, tự lực cánh sinh. Còn nếu muốn có sẵn mọi thứ mà không cần bỏ công sức, lại còn đòi hỏi đứng tên tài sản riêng của gia đình tôi, thì xin lỗi, cửa nhà này không rộng mở cho kiểu thực dụng đó.”

Linh đỏ chín mặt vì nhục nhã, vội vàng quay sang lay cánh tay Huyên: “Anh Huyên, anh nói gì đi chứ? Anh bảo bố mẹ anh thương anh nhất cơ mà?”

Đến lúc này, Huyên mới ngẩng đầu lên. Nhìn thấy sự kiên quyết trong ánh mắt của bố mẹ và sự ích kỷ, tham lam hiện rõ trên gương mặt người yêu, cậu con trai tôi như bừng tỉnh khỏi cơn mê muội. Huyên từ từ gạt tay Linh ra, giọng nghẹn ngào nhưng dứt khoát:

“Anh xin lỗi Linh. Anh tưởng em thẳng tính, hóa ra em chỉ xem anh và gia đình anh là cái mỏ để đào. Bố mẹ anh nói đúng, chúng ta chưa làm ra tiền mà em đã đòi hỏi quá sức như vậy. Cuộc hôn nhân này… có lẽ anh không gánh nổi rồi.”

Câu nói của Huyên như giọt nước tràn ly. Linh biết mình đã hoàn toàn thất bại. Cô ta đứng phắt dậy, mặt hầm hầm, giật lấy chiếc túi xách rồi đùng đùng bỏ đi không một lời chào hỏi, tiếng gót giày cao gót nện bôm bốp xuống sàn nhà.

Căn phòng khách trở lại vẻ yên bình vốn có. Tôi thở phào một tiếng, nhìn đứa con trai đang ngồi thẫn thờ. Tôi bước đến, vỗ nhẹ lên vai con:

“Không sao đâu con trai. Đau một lần rồi thôi, còn hơn cưới nhầm người rồi khổ cả đời. Ăn nốt bát cơm đi con, mẹ nấu toàn món con thích.”

Huyên nhìn tôi, mắt rơm rớm nước mắt, gật đầu nhẹ. Bữa cơm ra mắt dù kết thúc không trọn vẹn, nhưng tôi biết, gia đình tôi vừa vượt qua một ‘kiếp nạn’, và con trai tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều sau bài học đắt giá ngày hôm nay.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *