Chị dâu dậy từ 5 giờ sáng nấu cỗ Tết, 11 giờ trưa cả nhà 2 cô em chồng nhà giàu mới ᴍò ᴠề ăɴ ᴄʜựᴄ ᴄòɴ ᴄʜê ỏɴɢ ᴄʜê ᴇ
Người vợ nhẹ nhàng đặt đôi đũa lên mâm, mắt cô cố định vào hai cô gái.
“Nếu các cô muốn ăn ngon, tôi sẽ làm lại,” cô nói, giọng bình tĩnh nhưng đầy quyết tâm, “nhưng không phải vì các cô muốn chỉ trích.”
Cô Út lắc đầu, giọng có chút ngạc nhiên: “Sao lại phải làm lại? Món này đã đủ rồi mà, chị ạ.”
Cô Ba nghiêng mình về phía sau, môi chua chát: “Thì làm lại còn gì mới, còn lại là đổ tiền thêm để mời chúng tôi ăn món ngon hơn.”
Người vợ hít một hơi sâu, suy nghĩ nhanh: *đừng để họ kéo lùi mình*. Cô giơ tay nhẹ chạm vào miệng, làm ngừng lời nói của họ lại.
“Được,” cô trả lời, giọng vừa êm vừa cứng rắn, “tôi sẽ chiên lại nem và nấu lại món bò, nhưng các cô phải ngồi yên, không được có lời phàn nàn nữa.”
Cô Út nhíu mày, giọng châm chước: “Thế thì… chị sẽ tốn thêm bao nhiêu tiền nữa?”
Cô Ba lắc đầu, giọng phủ đầy kiêu ngạo: “Đúng rồi, cô ơi, đừng có nghĩ rằng chúng tôi sẽ chịu đựng chi phí của chị.”
Người vợ ném một ánh mắt điềm tĩnh về phía chồng, như muốn nhờ sự ủng hộ. Chồng im lặng, nhưng đôi mắt anh nhìn thẳng vào cô, ánh lên sự đồng cảm.
Mẹ chồng đứng bên cạnh, miệng mở ra nhưng dường như không muốn phá vỡ không khí căng thẳng.
Người vợ cúi nhẹ người, tay vừa đặt đũa vừa vỗ nhẹ vào bếp. “Bây giờ tôi sẽ đi vào bếp, các cô ngồi chờ. Đừng rời mắt ra, nếu có gì không ổn, các cô sẽ biết ai là người thực sự điều khiển bữa tiệc này.”
Cô Út nhăn mặt, tiểu giọng: “Được, nhưng nhớ là không được trễ giờ nữa.”
Cô Ba cười khẩy: “Chúng tôi sẽ đợi, nhưng nếu không ngon, cứ để lại lời phàn nàn cho mẹ biết.”
Người vợ quay người, bước vào bếp với tốc độ quyết liệt, nắm lấy chảo, bật bếp ga. Cô lắc nhanh tay, cho dầu vào, tiếng rào xèo vang lên. Trong khi đó, cô Út và cô Ba ngồi im lặng, đôi mắt rập rè quan sát mọi chuyển động.
Cô Út lặng lẽ khẽ thì thầm: “Anh ta thực sự có thể làm được không?” (Suy nghĩ ngắn gọn, gợi lên lo lắng).
Cô Ba nín thở, lẩm bẩm: “Mà ta còn hy vọng gì nữa.” (Suy nghĩ ngắn, phản ánh bất mãn).
Người vợ quay lại, vừa lấy đĩa nem mới vừa đặt lên bàn. “Đã xong,” cô nói, giọng không còn nghi ngờ. “Món này đã được chiên tới độ giòn hoàn hảo.”
Cô Út ngửi mùi, đôi môi mở ra: “Thì được rồi, ăn đi.”
Cô Ba lấy dĩa thịt bò, nhìn chằm chằm vào miếng thịt: “Xem nào, chất lượng như mong đợi chưa?”
Bữa ăn tiếp tục, nhưng không còn tiếng la hét, chỉ còn tiếng chén dĩa va chạm nhẹ và tiếng thở phào nhẹ nhàng của người vợ, như một chiến thắng âm thầm.
Cô Út lắc đầu, ánh mắt châm chước, giọng đầy mỉa mai: “Thì sao anh không làm món ngon như nhà mình?”
Người vợ cúm môi, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tim cô thình thà đập mạnh.
Chồng đứng dậy, bước tới bàn, tay chạm nhẹ vào vai Người vợ như muốn truyền sức mạnh.
“Anh sẽ không để các cô làm phiền chị nữa,” anh nói, giọng trầm, ánh mắt không rời Cô Út.
Cô Út ngẩng mũi, lạnh lùng: “Anh à, làm sao mà bánh rán lại thành như bùn nhờn? Đúng là tiền Tết đâu có đủ chi cho bữa ăn của các cô.”
Người vợ bật khóc, nhưng nhanh chóng nén lại, thở dài: “Nếu các cô chưa ăn được, thì tôi sẽ làm lại, nhưng không phải vì các cô muốn chê bai.”
Cô Ba gượng gộ, mắt lộ vẻ kiêu căng: “Thì chị sẽ tốn bao nhiêu tiền nữa? Đừng nghĩ chúng tôi sẽ gánh chịu chi phí của chị.”
Chồng không chờ đáp, giơ tay chỉ vào bếp: “Bây giờ anh sẽ tự mình nấu món thịt bò, rồi các cô ngồi im lặng ăn.”
Cô Út nở nụ cười giả dối, loẹt lời: “Nếu anh không làm được, thì chờ xem chúng tôi sẽ phải ngồi ăn gì?”
Người vợ nắm chặt đôi đũa, mắt dán vào nồi đang sôi. “Được rồi, anh sẽ **nấu** thịt bò, còn tôi sẽ **chiên** nem lại. Các cô chỉ được ngồi yên, không ai được phàn nàn.”
Cô Ba thở dài, lẩm bẩm: “Ăn thử xem, nếu không ngon, mình sẽ bảo mẹ biết.”
Mẹ chồng từ xa nhìn hai cô con gái, miệng mở ra nhưng không dám nói.
Bếp vang lên tiếng xì xào, khói bốc lên, trong không khí nặng nề của sự thách thức.
Chồng bật bếp, đưa chảo lên bếp, cầm con dao cùng muỗng, nhanh chóng cắt miếng thịt bò vừa vừa, thả vào nồi nước sôi.
Người vợ rót nước mắm, rắc tiêu, nhẹ nhàng đảo đều, mắt không rời nồi.
Cô Út đứng gần bếp, vun đắp hơi nước, nhìn chằm chằm: “Thì sao anh không làm món ngon như nhà mình?”
Chồng quay lại, nở nụ cười lạnh: “Có khi nào thấy các cô không biết ăn gì hơn là nhìn nhau chỉ trích?”
Cô Ba nín thở, lặng lẽ cầm một chiếc đĩa, đặt lên bàn.
Người vợ đặt đĩa nem mới chiên giòn, đưa cho Chồng thử nếm.
Chồng thử một miếng, mắt nhắm lại, nhai chậm rãi: “Đúng là giòn, thơm, không có mùi dầu cháy.”
Cô Út lặng lại, môi nhuộm màu đỏ vì tức giận, không thể giấu được. “Thì sao anh không làm món ngon như nhà mình?” cô lại nhủ, tiếng cười khẩy vang lên.
Chồng đứng thẳng, mắt sáng lên, giọng mạnh mẽ: “Nếu các cô muốn món ngon, thì các cô sẽ phải trả giá bằng việc ngừng lời khai, ngừng ánh mắt xét đoán.”
Người vợ thở dài, mắt ướt mờ, nhưng giọng vẫn kiên quyết: “Chúng ta sẽ ăn hết mọi món, và không ai được phép phá vỡ bầu không khí này.”
Cô Ba lặng im, đôi mắt lộ ra sự bất ổn, nhưng không dám phản kháng.
Bữa ăn tiếp tục, tiếng bát đĩa vang lên cân bằng giữa sự căng thẳng và hương vị mới được nấu.
Trong khoảnh khắc, chồng nắm chặt tay Người vợ, truyền cho cô một luồng sức mạnh không lời.
Cô Út nhìn vào bữa ăn, môi dởm dởm: “Thì sao anh không làm món ngon như nhà mình?”—lời dèm pha cuối cùng, tràn đầy giận dữ nhưng đã tắt lịm dưới áp lực của sự đoàn kết mới mọc lên.
Chồng lùi một bước, vòng tay quanh vai Người vợ, mắt lấp lánh quyết tâm.
“**Mẹ không hiểu công việc của tôi, cô Út chỉ biết khinh báng**,” anh thốt lên, giọng vang dậy trong không gian bếp ngập khói.
Cô Út ngừng cười, mũi nhăn lại, ánh mắt lạnh như băng.
“Anh… em có muốn làm sao?” Người vợ ngẩng lên, giọng run rẩy rồi dần mạnh mẽ hơn.
“Đừng lo, em,” chồng đáp, tay nắm chặt cổ tay cô, “Anh sẽ không để các cô làm phiền em nữa.”
Cô Ba cúi nhìn xuống đĩa thịt bò đang sôi, môi nhăn lại. “Thì… thì sao? Chúng ta sẽ phải chịu chi phí gì nữa?” cô gượng gạo, giọng trầm.
“Chi phí nào? Đó là việc của mẹ và cô Út chứ!” chồng nói, giọng cắt ngang, giọng trầm ngầm như kim loại đập. “Nếu các cô muốn trả lời bằng lời lẽ nhọn, thì sẽ không còn chỗ nào cho những lời chỉ trích nữa.”
Mẹ chồng, đứng ở góc sân, dừng lại, tay cầm chiếc khăn lau, mắt mở to nhìn con rể. “Bọn cháu, sao lại có chuyện này?”
“Bà, cháu không phải là đồ để bà vô tình chê bai,” chồng đáp, ánh mắt không rời Người vợ. “Cô Út, cô Ba, các cô chỉ biết nhìn nhận dựa trên đồng tiền, không hiểu vất vả của người lao động như tôi.”
Cô Út nhíu môi, giọng cắt ngắn: “Anh… anh thật sao mà có thể ăn mày làm được món này?”
“Anh đã làm được,” chồng nói, đưa một miếng thịt bò lên tay, ngửi hương thơm, rồi đưa cho Người vợ thử. “Nếm thử, em thấy chưa? Đậm đà, không có tỳ vết.”
Người vợ cầm miệng, mùi vị lan tỏa, mắt rưng rưng vì hạnh phúc. “Anh… anh đúng rồi, mình đã làm được.”
Cô Ba nhìn hai người, tay run lên, rồi nhẹ nhàng đặt đĩa xuống. “Xin lỗi… chúng tôi đã quá… quá tham lam.”
Mẹ chồng bước tới, đặt tay lên vai chồng, mắt ướt lệ. “Con trai ạ, mẹ tự hào con.”
Bữa ăn tiếp tục, tiếng nĩn bàu bát dĩa hòa vào tiếng thở dài nhẹ nhàng của Người vợ, cô cảm nhận được sức mạnh vô hình từ chồng. Anh nở một nụ cười khẽ, ánh mắt chắc chắn: “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, dù có bao nhiêu lời chê bai.”
Không còn tiếng nịnh nọt, không còn ánh mắt xét đoán; chỉ còn tiếng rì rào của bếp và tiếng thở đồng đều của một gia đình đang dần hội nhập lại.
Mẹ chồng bước tới trung tâm sân, tay nắm chặt chiếc khăn lau như một biểu tượng quyền lực.
“Chúng ta là gia đình, không được xì nhầm nhau,” bà nói, giọng vang lên giữa tiếng rên rỉ của bình nước đang sôi.
Cô Út và cô Ba quay về, ánh mắt dán chặt vào mẹ chồng. Cô Út lặng lẽ, môi co cụp, không một lời đáp. Cô Ba nhíu mày, tay vẫn giữ chặt đĩa thịt bò, nhưng giọng đã nghẹn ngào.
“Cứ để chúng ta ngồi yên, anh em,” bà tiếp tục, giọng chệch chợm như một dây cương taut.
Người vợ cảm thấy tim đập nhanh hơn, hơi thở cắn ngang ngực. Cô nén lại tiếng ngãu gà trong lòng, cảm nhận áp lực dâng lên như một đám mây đen ngập tràn sân trước nhà.
“Con gái à, đừng để những lời lẽ vô nghĩa làm mất đi niềm tin,” mẹ chồng nói, ánh mắt hướng thẳng vào người vợ, như muốn xé toạc mọi bức tường ngăn cách.
Người vợ cầm chặt cốc trà, kim loại lạnh lẽo dính vào lòng bàn tay. “Mẹ, em…” cô khẽ mở miệng, giọng run rẩy nhưng không rủ lại.
Mẹ chồng giật mạnh chiếc khăn lau, vung qua không khí như một vũ khí. “Nếu các cháu còn muốn tranh cãi, thì ta sẽ để mọi thứ diễn ra trong ánh sáng của gia đình này, chứ không phải trong góc tối của những lời nói dối.”
Cô Út cuối cùng cũng thốt lên, giọng lạnh: “Thì… ta sẽ suy nghĩ lại.” Cô Ba khẽ gục đầu, mắt lắc lư, nhưng không thốt lên gì thêm.
Người vợ thở dài, mắt ngấn lệ. Trong đầu cô, một suy nghĩ ngắn gọn lóe lên: *Phải kiên định, dù mọi áp lực…*
Không khí dường như ngưng đọng, tiếng bếp còn vang vọng những tiếng dậy nồi, tiếng cười khúc khích của các cô em chồng lái xe hơi sang trọng đã xa xa. Mẹ chồng rảo bước ra xa, để lại một khoảng trống đầy căng thẳng, nhưng cũng mở ra cánh cửa cho một cuộc đấu tranh mới.
Cô Ba bước tới giữa sân, tay quay lại cầm chiếc đĩa thịt bò Mỹ sáng bóng, ánh mắt lấp lánh như muốn khoe một kho báu.
“Người vợ, anh… tôi nghĩ năm nay chúng ta nên lên men tới đỉnh cao. Hãy mua thịt bò Mỹ, cá hồi lạnh để mọi người ăn ngon, biết thể hiện sự giàu sang của nhà,” cô Ba nói, giọng vang vọng, hơi thở nặng nề vì dự định làc hương của thực phẩm xa xỉ.
Người vợ nuốt chửng, mắt dày lên. “Cô Ba… chúng ta vừa mới dùng hết nửa tháng lương thưởng Tết, tài chính sao có đủ cho những thứ ấy?”
Cô Ba lượn mắt về phía Hai cô em chồng, chiếc xe hơi sang trọng đang lăn bánh lên phố. “Hai cô em đang lái xe mới, tiêu xài thoải mái, sao chúng ta không học theo?”
Hai cô em chồng cười khẩy, tiếng vang lên như tiếng ngân. “Đúng rồi, cô Ba, ăn ngon thì phải chi tiêu lớn, không ai muốn làm người nghèo trong nhà.”
Chồng, người đàn ông cơ khí, đứng phía sau, tay khoác áo nghề, mắt nheo lại nhìn người vợ. “Anh không muốn con chúng ta phải vay mượn để mua cá hồi. Tiền dành cho con cháu, còn hơn rác thải xa xỉ.”
Cô Út, đứng xa một vài bước, nín thở, môi nở nụ cười khinh bỉ. “Nếu không có tiền, sao không để mẹ chồng chuẩn bị canh măng, nem rán như mọi năm? Đừng làm dở sở nhà mình.”
Mẹ chồng, dù vừa rời sân, tiếng vang lên qua khoảng cách: “Ai có thể trả lời được lời của cô Ba, con? Con phải biết đâu là sự cân nhắc thực tế, đâu là ảo tưởng của giàu sang.”
Người vợ hít một hơi dài, tay nắm chặt cốc trà bạc như muốn nắm lấy quyết định. “Nếu chúng ta không mua thịt bò Mỹ, chúng ta sẽ không có món ăn sang trọng, nhưng sẽ có bữa ăn đầy ấm áp cho mọi người.”
Cô Ba đan tay lại, thở dốc. “Anh chị, không có thì… chúng ta có thể vay ông xã của cô Ba, hoặc nhờ ngân hàng… không sao đâu.”
Chồng gầm lên, tiếng vang mạnh. “Đừng để cô Ba ép buộc chúng ta phải vay nợ, để rồi cuối năm chúng ta lại phải bán nhà.”
Cô Ba gục đầu, mắt ô nhiễm lệ. “Em… em không muốn mọi người nhìn mình là kẻ khốn nạn.”
Người vợ nhìn cô Ba, lạnh lùng. “Cô Ba, giàu không phải vì mua thịt bò nhập khẩu, mà vì biết chia sẻ. Hãy để chúng ta ăn nem rán, cá trắm, bún xôi, và một chút canh măng. Đó là đủ cho Tết.”
Cô Ba im lặng, tay chạm vào miệng, nước mắt rơi trên gối đĩa.
Hai cô em chồng rút lại xe, tiếng động cơ cắt ngang không khí, để lại tiếng vang lặng lẽ của một quyết định đang được người vợ, chồng và mẹ chồng cân nhắc.
Bầu không khí trong sân nặng nề, nhưng ánh sáng bình minh dần xuyên qua, báo hiệu một ngày mới, một lựa chọn khó khăn đang chờ.
Người vợ thở dài, tay siết chặt cốc trà, mắt dán vào đĩa thịt bò Mỹ còn lấp lánh. “Chúng ta đã chi hết tiền thưởng, không thể mua quá đắt.”
Cô Út đứng một khoảng cách, môi mím lại, ánh mắt chằm chằm vào người vợ. “Nếu không mua được bò Mỹ, sao mẹ chồng không chuẩn bị canh măng, nem rán như mọi năm? Đừng làm dở sở nhà mình.”
Cô Ba gượng gạo, tay run rụt chiếc đĩa thịt, nước mắt lăn dài trên cằm. “Em… em chỉ muốn mọi người thấy nhà mình giàu sang,” cô nức nở, giọng khàn.
Chồng nảy lên, giọng rắn ràng, “Anh đã làm việc vất vả suốt năm, tiền này dành cho con cháu, không phải để cho ai khoe mốt. Đừng để chúng ta rơi vào nợ nần.”
Mẹ chồng, vừa nhặt hết chén bát trên sàn, quay sang nhìn cô Ba, giọng trầm lắng: “Con đã học chưa, giàu sang không phải vì ăn thịt bò nhập khẩu, mà vì biết cân nhắc. Đừng để lòng kiêu căng phá hỏng bữa Tết.”
Hai cô em chồng đứng bên xe, tay cầm chìa khóa, im lặng một giây rồi nói: “Nếu không mua được, chúng ta vẫn có bún xôi, cá trắm, nem rán. Đó là đủ ấm áp cho mọi người.”
Người vợ nở một nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. “Thế thì, hôm nay chúng ta sẽ chuẩn bị cá trắm chiên giòn, canh măng và bún xôi. Đừng để ai phải lo lắng về chi phí.”
Cô Ba gục đầu, giọng run rẩy: “Em… em xin lỗi. Em sẽ hỗ trợ dọn dẹp, không còn đề nghị mua quá đắt.”
Cô Út suy nghĩ nhanh, mắt lướt sang mẹ chồng, “Nếu cô Ba giúp bữa tiệc, mẹ có thể chuẩn bị món canh măng đặc trưng của gia đình, để mọi người cảm nhận hương vị truyền thống.”
Mẹ chồng gật đầu, tay vỗ nhẹ vào vai cô Ba, “Được, chúng ta cùng nhau làm cho Tết này ấm áp.”
Chồng đưa tay vào túi áo, lấy ra một bó tiền mặt, “Đây là phần chi cho cá trắm và bún xôi, còn lại dùng cho bánh chưng và mứt.”
Người vợ cầm lấy bó tiền, thở phào nhẹ nhõm, “Cuối cùng, chúng ta đã có kế hoạch. Không cần bò Mỹ, nhưng vẫn có bữa ăn đầy đủ, đầy tình.”
Tiếng cười vang lên, ánh sáng mặt trời xuyên qua tán cây, làm bừng sáng mặt đất sân, nơi mọi người bắt đầu dọn dẹp, chuẩn bị những món ăn truyền thống.
Cô Út dừng lại, mắt rưng rưng, giọng nghẹn ngào: “Mình muốn ăn như nhà giàu, không phải những món rẻ tiền này!”
Người vợ nén lại cảm xúc, giọng nhẹ nhưng kiên quyết: “Cô Út, chúng ta đã quyết định rồi. Tết này không có bò Mỹ, nhưng có đủ tình thương.”
Cô Út lùi lại, tay nắm chặt cốc trà, nước mắt chảy dài: “Nếu không có món ăn sang trọng, mọi người sẽ nghĩ chúng ta nghèo nàn, sao mẹ chồng không chuẩn bị canh măng, nem rán như mọi năm? Đừng làm dở sở nhà mình!”
Chồng đứng ngập ngừng, mắt nhìn vào sàn: “Anh đã làm việc suốt năm, tiền này dành cho con cháu, không phải để ai khoe mốt.”
Mẹ chồng nhìn cô Út, giọng trầm: “Con hiểu mong muốn của con, nhưng giàu sang không phải vì món ăn đắt đỏ, mà vì biết làm sao để mọi người cảm thấy an lòng.”
Cô Ba lặng lẽ đưa tay ra, ném một lá giấy ghi số tiền còn lại lên bàn: “Nếu cô Út muốn, chúng ta có thể dùng phần tiền này mua một ít thịt bò nhập khẩu, nhưng không toàn bữa.”
Cô Út lộ ra nụ cười gượng: “Được, mua ít thôi, đủ để bàn tiệc trông sang sang.”
Người vợ giật mạnh bó tiền, lặng lẽ đáp: “Nếu cô Út muốn một ít bò, thì phải chia sẻ chi phí, không thể toàn do mẹ chồng hay chồng.”
Cô Út thở dài, mắt dừng lại trên khay cá trắm đang chiên vàng: “Thế thì mình sẽ bỏ ra một nửa, nhưng không bao nhiêu.”
Chồng gật đầu, giọng không còn rối: “Được, chúng ta sẽ chia đều. Nhưng sau bữa tiệc, mọi người sẽ cùng dọn dẹp, không có ai được hưởng riêng.”
Mẹ chồng vỗ nhẹ vai cô Út, mỉm cười: “Được, chúng ta sẽ làm canh măng đặc trưng, nem rán giòn, và thêm một ít thịt bò nhập khẩu vừa đủ.”
Hai cô em chồng đứng bên chiếc xe, đưa chìa khóa: “Nếu muốn ăn mói, chúng ta có thể dùng xe đưa đồ lên chợ mua nhanh, nhưng thời gian ngắn.”
Cô Út dừng lại, mắt liếc nhìn người vợ, rồi thở sâu: “Mình sẽ không làm phiền nữa. Hãy chuẩn bị bữa ăn, dù vừa phải.”
Người vợ nở một nụ cười nhẹ, nắm chặt tay cô Út: “Cô Út, hãy để Tết này là dịp chúng ta cảm nhận sự ấm áp, không phải sự khoe mốt.”
Cả gia đình nhanh chóng chia việc: mẹ chồng cầm nồi canh măng, cô Ba bột bún xôi, hai cô em chồng điều khiển xe tới chợ mua một vài miếng thịt bò nhập khẩu vừa đủ. Cô Út gánh gắm phần mùi hương thơm, trợ giúp cắt cá trắm và sắp xếp đĩa.
Tiếng cười râm ran vang lên khi mọi người cùng nhau nấu nướng, ánh nắng chiếu qua tán cây, làm sáng bề mặt bún xôi và nước canh măng. Tất cả dường như quên đi mâu thuẫn, chỉ còn lại tiếng chén bát ngân vang và hơi ấm của tình thân.
Cô Út đứng trước bàn, mắt rưng rưng, giọng nghẹn ngào dừng lại: “Đây là quyền lợi của con gái trong gia đình, mình có quyền nhận những món ăn đắt tiền!”
Mẹ chồng không nhúc nhích, mắt nhìn thẳng vào cô: “Con gái không phải để nhận quà, phải biết cảm ơn những gì gia đình đã cho.”
Người vợ thở dài, tay chạm nhẹ vào miệng chiếc cốc trà, giọng lạnh lùng: “Nếu quyền lợi là ăn bò nhập khẩu, thì ai sẽ lo cho các cháu trong năm tới?”
Chồng gật đầu, khẽ cúi xuống, nói thầm: “Anh đã vất vả suốt năm, xuân này không để ai đòi hỏi hơn.”
Cô Ba lắc đầu, giọng sắc bén: “Quyền lợi? Đó chỉ là lời biện minh để bỏ qua trách nhiệm. Tết không phải để khoe mốt, mà để chia sẻ.”
Hai cô em chồng đứng gần xe, đầu rơi vào hầm máy lạnh, buông miệng: “Nếu muốn ăn sang, chắc phải bỏ ra tiền mà không nghĩ tới nợ nần.”
Cô Út ném một ánh nhìn cay hờ về người vợ, tiếng cười khẩy vang lên: “Thế thì mình sẽ bỏ một nửa, còn lại để mẹ chồng trả lời.”
Mẹ chồng nghiêng người ra phía sau, giọng ôn tồn: “Mẹ không trả lời bằng tiền. Mẹ trả lời bằng việc dạy con cách biết ơn, biết kiêng kị.”
Không gian sân trước ngập trong tiếng chén bát và tiếng gáy gà rỗng. Đột nhiên cô Út dừng lại, tay ôm chặt chiếc cốc, mắt lộ ra một luồng quyết tâm: “Nếu không được ăn bò, mình sẽ rời đi. Đó là quyền lợi cuối cùng của con gái!”
Người vợ đứng thẳng lên, ánh mắt rạng rỡ, đáp: “Cô Út, dù có rời đi, gia đình vẫn còn. Đó mới là quyền lợi thực sự – được ở lại vì tình thương, không phải vì thực phẩm.”
Chồng bước tới, nắm chặt tay cô Út, nhưng lại kéo lại nhẹ: “Nếu cô ra đi, ai sẽ bồi lại những giọt mồ hôi tôi đã rắc ra?”
Cô Út rên rỉ, tiếng khóc gào thét hòa lẫn tiếng cười khẩy của mẹ chồng, rồi lặng lại.
Mọi người ngập ngừng, không khí ngột ngạt bỗng chùng lại.
Bỗng dưng, Mẹ chồng nhấc tay, ném một mình rắc rối ra ngoại: “Thế mới đúng – không có chỗ cho ai chỉ biết xu hướng, không có chỗ cho ai chỉ ngồi ăn mà không giúp việc!”
Cô Ba nhanh chóng cầm chảo nồi, lắc mạnh vào bếp: “Thì ăn gì là quan trọng? Hãy cùng nhau nấu món canh măng, nem rán, cá trắm – tự tay mình mà!”
Hai cô em chồng bật còi xe, mở cửa máy lạnh, hô to: “Nếu các người muốn ăn cứ mua, thì sẽ chưa đủ tiền! Đưa xe ra chợ, mua ít bò, còn lại để đóng góp vào bữa ăn chung!”
Người vợ nhìn quanh, thấy ánh sáng mặt trời chiếu qua tán cây, nắm chắc tay cô Út: “Đây là lúc chúng ta quyết định: chia sẻ chi phí, chia sẻ công sức, và không để bất kỳ ai cảm thấy mình bị bỏ rơi.”
Cô Út ngậm ngùi, nở nụ cười gượng: “Được, mình sẽ góp một nửa, nhưng không hơn.”
Mẹ chồng gật đầu, giọng mềm dẻo: “Nếu được chia sẻ, cả nhà sẽ không còn so sánh, chỉ còn yêu thương.”
Tiếng cười hầm hố vang lên khi mọi người bắt tay vào công việc. Cô Út cầm dao cắt cá trắm, người vợ bày đồ lên bếp, chồng nâng lên các món ăn, cô Ba dẫn dắt cách chế biến thịt bò nhập khẩu, hai cô em chồng đưa xe nhanh chóng tới chợ, mua vài lá miếng thịt vừa đủ.
Trong khi những tiếng chảo kêu rít, tiếng đồng hồ kêu điểm, không khí căng thẳng dần biến thành một nhịp điệu đồng lòng, và mọi lời tranh cãi về quyền lợi, quà tặng, hay cảm ơn, chỉ còn là tiếng vang xa xa trong không gian Tết.
Người vợ đẩy chiếc ghế nhẹ nhàng sang một bên, đứng dậy, ánh mắt đơ mang quyết tâm.
“Nếu các cô không hài lòng, tôi sẽ tự chuẩn bị bữa ăn cho gia đình mình ở phòng khác,” cô nói, giọng vang vọng qua sân, từng từ như lưỡi dao cắt thẳng vào không khí.
Chồng lặng một giây, môi chằn chừng, mắt nhìn xuống đất, rồi thở dài: “Anh… thật không muốn mọi chuyện căng thẳng hơn.”
Cô Út nín thở, mặt hớn hở, miệng mở ra như muốn phản bác nhưng không kịp. Cô Ba gượng giọng, môi run rẩy: “Cô… chúng ta… không cần phải… như vậy.”
Mẹ chồng rơi tay lên chiếc áo dài, mắt liếc nhìn người vợ, rồi thở hổn hển: “Đừng để chuyện này phá hỏng Tết.”
Người vợ ngẩng cao đầu, mắt nheo lại, giọng bớt nhẹ nhưng vẫn kiên định: “Tôi không muốn mọi người phải nhục mình vì thiếu món ăn sang trọng. Nếu các cô không muốn ăn chung, tôi sẽ tự làm bữa ăn ở phòng tôi.”
Chồng bước lại một bước, tay chắp lại, mắt lộ vẻ bối rối: “Mày… làm sao…?”
Cô Út đột nhiên bật khóc, nước mắt chảy dài, tiếng nức nở lẫn cơn gào: “Nếu không được ăn bò, mình sẽ… mình sẽ rời đi!”
Cô Ba lặng im, tay nắm chặt quai áo, ánh mắt ngấn lệ: “Đừng… đừng ép mình…”
Không khí bỗng trở nên nặng nề, tiếng chuông gió lùa qua cành cây vang lên như lời thở dài của cả gia đình.
Người vợ hít một hơi sâu, mắt lấp lánh quyết tâm, rồi đưa tay ra, đôi mắt không còn lấp lánh gì nữa mà là một ánh sáng kiên cường: “Nếu tôi ra đi, gia đình vẫn còn. Nhưng tôi sẽ không chịu để mình và con cháu phải chịu đói vì những đòi hỏi vô lý.”
Chồng cúi đầu, tựa vào cột đèn, tiếng thở dốc của anh như một tiếng thở của người đã gần gục ngã: “Anh… đã làm việc vất vả cả năm, không muốn lại phải chạy trốn vì một món ăn.”
Cô Út quay sang người vợ, mắt rưng rưng nhưng cố gắng giữ sự kiên quyết: “Nếu không có bò, mình… mình sẽ không ăn nữa.”
Người vợ rời mắt nhìn sang phía trong nhà, nơi ánh sáng bập bùng từ phòng bếp, rồi quay lại, giọng cứng cáp: “Thì tôi sẽ nấu, tự mình chuẩn bị. Các cô có muốn ăn gì, mình sẽ làm.”
Mẹ chồng lặng lại, bàn tay run rẩy chạm vào ngực, tiếng thở hít của bà hòa lẫn vào gió: “Nếu vậy… thì chúng ta sẽ cùng nhau chia sẻ công sức, không ai phải chịu khóc lóc vì thiếu món ăn.”
Cô Ba, mắt ướt lệ, nắm chặt tay người vợ, thở dài: “Đúng… chúng ta sẽ cùng nấu canh măng, nem rán, cá trắm, và nếu có thể một ít thịt bò… nhưng không ép buộc.”
Hai cô em chồng đặt tay lên vai người vợ, giọng khóc nức nở: “Chúng ta sẽ đưa xe ra chợ, mua ít thịt, chia đều, không ai phải chịu đựng nợ nần hơn.”
Người vợ nhìn quanh, thấy ánh nắng chiếu qua tán lá, một tia hy vọng lóe lên trong mắt: “Đây là lúc chúng ta quyết định: chia sẻ chi phí, chia sẻ công sức, không để bất kỳ ai cảm thấy bị bỏ rơi.”
Cô Út ngậm ngùi, nở một nụ cười gượng, mắt ngập trong nổi lo: “Được… mình sẽ góp một nửa, nhưng không hơn.”
Mẹ chồng gật đầu, giọng mềm dẻo: “Nếu được chia sẻ, cả nhà sẽ không còn so sánh, chỉ còn yêu thương.”
Tiếng cười nhẹ vang lên khi mọi người bắt tay vào công việc. Người vợ cầm dao, cô Út cắt cá trắm, cô Ba bày thịt bò nhập khẩu, hai cô em chồng lái xe đưa gia đình ra chợ, chồng xách giỏ mang về các nguyên liệu còn lại.
Trong lúc chảo kêu rít, đồng hồ tích tách từng giây, không khí căng thẳng dần thành nhịp điệu đồng lòng, tiếng cười, tiếng động nhà bếp hòa lẫn trong không gian Tết, khi mọi lời cãi vã về quyền lợi, quà tặng, cảm ơn chỉ còn là tiếng vang xa dần.
Chồng bước tới, vòng tay vòng quanh Người vợ, mắt ngấn lệ nhưng quyết tâm.
“Đừng để mâu thuẫn phá hỏng ngày Tết, chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết,” anh thở dài, giọng ấm áp xen lẫn lo lắng.
Người vợ cảm thấy hơi ấm lan tỏa, nhưng vẫn giữ một sự dè dặt trong tim. “Anh… mình sẽ cố gắng không để mọi chuyện leo thang,” cô thì thầm, giọng rung lên như gió nhẹ.
Cô Út và Cô Ba đứng yên, ánh mắt họ lặng ngắm, không nói nên lời.
“Mình đã làm việc vất vả cả năm, không muốn hôm nay trở thành ngày đen tối,” chồng nói, tay nắm chặt của Người vợ như muốn bám vào niềm tin.
Người vợ nhìn vào mắt chồng, thấy trong đó một lời hứa không lời: “Chúng ta sẽ chia sẻ chi phí, chia sẻ công sức, không ai phải chịu đói vì một món ăn.”
Cô Út cuối cùng cũng thở ra, tiếng nức nở lặng lẽ: “Nếu … nếu không có bò, mình sẽ… sẽ ăn gì còn lại.”
Cô Ba giật mình, mắt rơi lệ nhưng không rơi nước: “Đúng, chúng ta có thể làm canh măng, nem rán, cá trắm… không cần phải ép buộc.”
Mẹ chồng từ trong nhà lặng lẽ bước ra, đặt tay lên vai Người vợ: “Không để Tết này bị gãy, chúng ta sẽ cùng nhau nấu ăn, cùng nhau ăn.”
Người vợ nở một nụ cười mỏng, nhưng trong lòng vẫn có một tiếng vang lo âu: “Nếu mọi người thực sự cố gắng, mình sẽ không còn sợ nữa.”
Chồng rón nhẹ, “Anh sẽ dẫn đầu, mua thịt bò ít nhưng đủ, chia đều, không ai phải chịu thêm gánh nặng.”
Hai cô em chồng vẫy tay, lái xe đưa gia đình ra chợ, tiếng động cơ vang lên như tiếng hứa.
Trong khi đó, Người vợ nhanh chóng thay áo dài, gập lại những chiếc ghế còn lại, sắp xếp bếp lửa. Cô Út chuẩn bị cá trắm, cô Ba chắt chút thịt bò nhập khẩu, một mảnh nhỏ đủ cho mâm.
Không khí dần bớt căng thẳng, tiếng cười nhẹ vang lên khi mọi người cùng nhau cắt, xào, nêm nếm. Chồng đứng bên bếp, nhìn Người vợ làm việc, lòng dâng lên một niềm tin lặng: “Có thể, chúng ta sẽ vượt qua.”
Tiếng chuông gió qua cành cây nhẹ nhàng, như một lời nhắc nhở rằng Tết đang tới, và tình cảm gia đình đang dần ấm lại.
Mẹ chồng bước vào giữa bếp, đôi mắt bà ánh lên quyết tâm, giọng bà vang lên như tiếng trống cúng: “Ta đề nghị, hôm nay chúng ta chia bánh chung, không ai được so sánh thực phẩm, chỉ có tình cảm chia nhau!”
Người vợ dừng tay, nhìn bà, hơi thở chậm lại, mắt lặng lẽ nhíu lại. “Bà muốn chúng ta ăn chung một mâm, nhưng… chi phí đã căng hết nửa tháng lương Tết rồi.”
Chồng nắm chặt tay Người vợ, thở dài: “Ta sẽ trả góp, nhưng không được làm hỏng không khí.”
Cô Út, mắt rưng rưng, lên tiếng gượng gạo: “Nếu không có thịt bò, con sẽ ăn gì? Bò là biểu tượng của Tết.”
Cô Ba gượng gạo, giọng khẽ nhưng cắt ngang: “Bạn có nghĩ chúng ta có thể chỉ ăn canh măng, nem rán, cá trắm? Thịt bò nhập khẩu đâu có đủ cho cả nhà.”
Hai cô em chồng, ngồi trên ghế nở nụ cười tì nu cô: “Cứ để chúng ta mua một miếng bò nhỏ, chia đều, không ai hẹn hò với đĩa trống.”
Mẹ chồng nhấc chai rượu, rót một chén cho Người vợ, rồi nắm tay cô ấy chặt: “Người vợ ơi, không có so sánh. Nếu mỗi người thả chút tình yêu vào nồi, bánh sẽ ngon dù ít.”
Người vợ lặng lẽ thở dài, tim cô đập nhanh: *Phải làm sao để không để gánh nặng này dập tan niềm tin?*
Cô Út đột ngột đứng lên, vung tay lấy chảo cá trắm: “Ta sẽ làm cá trắm dầm mắm, thêm ít ớt để giảm bớt thiếu sót.”
Cô Ba gật gù, lấy mảnh thịt bò nhập khẩu còn lại, cắt thành những miếng mỏng như lá: “Ta sẽ nấu bò xào hành, mỗi miếng chỉ đủ một ăn.”
Chồng nhanh chóng ra lệnh: “Ai nấu canh măng, ai rán nem, ai chuẩn bị bún xôi. Mọi người làm nhanh, không để thời gian trôi qua.”
Tiếng dao chặt, tiếng chảo sôi vang lên, không khí dần nóng lên như lửa bếp.
Mẹ chồng đứng bên bếp, nắm chặt tay Người vợ, thì thầm: “Nếu chúng ta cùng nhau, không gì có thể làm tan vỡ bữa tiệc.”
Người vợ bật khóc, nhưng nụ cười lặng lẽ lóe lên: “Ta sẽ làm bữa ăn này thành minh chứng của sự chung tay.”
Cuộc tranh luận tan biến trong tiếng nổ nồi, tiếng cười khúc khích của cô em chồng, tiếng lách tách của nhạc Tết qua chiếc loa cũ.
Bánh ngọt được đặt lên mâm, mỗi miếng bánh vừa ngọt vừa đắng, như lời hứa của một gia đình đang học cách chia sẻ.
Mọi người ngồi quanh bàn, mỗi người nhấc đũa, mắt chạm nhau, không còn so sánh, chỉ còn là một hơi thở chung.
Tiếng chuông gió lại vang lên, bỗng dưng nhẹ nhàng hơn, như khẳng định: Tết đã tới, và tình cảm gia đình đã dẫu bão bùng nhưng chưa bao giờ bỡ ngỡ.
Cô Ba đứng trước bàn, ánh mắt lấp lánh nhưng giọng nói rung nhẹ như muốn xoa dịu bầu không khí căng thẳng.
— “Xin lỗi nếu chúng tôi làm phiền, nhưng chúng tôi chỉ muốn tốt cho gia đình,” cô nói, chậm rãi, tay đưa miếng bò xào hành lên đĩa.
Người vợ khẽ nhấc miệng, ánh mắt vẫn còn nghi ngờ, môi khép chặt.
— “Cô Ba… lời xin lỗi này có thật không?”
Cô Ba ép nở một nụ cười giả vờ hổn hển, mắt lùi lại một chút như tránh thẳng ánh nhìn.
— “Thật, thật… tôi chỉ muốn mọi người không còn lo lắng. Đừng lo, chúng ta sẽ chia sẻ cùng nhau.”
Chồng, tay vẫn giữ ly rượu, nở nụ nhẹ, ánh mắt lấp lánh mỉm cười tự mãn.
— “Cô Ba, biết đâu ngày mai chúng ta lại có đủ tiền trả góp cho bữa Tết nhé?”
Cô Ba thốt lên tiếng cười nhẹ, nhưng không thể che giấu được sự căng thẳng trong lồng ngực.
— “Đúng rồi, chồng ạ. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Người vợ lặng im vài giây, suy nghĩ nhanh vụn: *Liệu cô ấy thực sự hối hận?*
Cô Út đột ngột cắt ngang, giọng cao trào:
— “Nếu không có bò, chúng ta ăn gì? Bò mới là tinh túy của Tết!”
Cô Ba liền giơ tay, mày mò:
— “Được rồi, hứa sẽ không còn đưa ra yêu cầu quắt quít nữa.”
Hai cô em chồng, ngồi trên ghế, bàn tay chạm vào vô lăng xe sang, nháy mắt:
— “Cứ để chúng tôi mua một miếng bò nữa, chia đều, không ai phải ăn đĩa trống.”
Mẹ chồng, vẫn nắm chặt tay Người vợ, thốt lên:
— “Đừng để chuyện này làm vỡ tinh thần gia đình. Hãy nhớ, tình yêu là gia vị chính.”
Cả bàn ăn lặng bỗng, tiếng đĩa chạm nhau vang lên, tiếng nổ nồi vang dội trong không gian.
Người vợ quay sang Cô Ba, mắt rắc rối:
— “Cô Ba, nếu lời xin lỗi chỉ là lời… thì chúng ta sẽ sống sao?”
Cô Ba hít sâu, cố gắng làm cho hơi thở trở nên êm đềm:
— “Tôi sẽ chứng minh mình… bằng hành động, không chỉ lời nói.”
Không gian nhuộm một màu căng thẳng, nhưng đồng thời cũng rạng ngời hy vọng, bởi mỗi người đều có một vai trò riêng trong bữa tiệc Tết.
Người vợ đứng dậy, lấy một chiếc bát nhỏ rỗng trên bàn, ánh mắt lơ lửng giữa lo âu và một tia hy vọng.
— “Thôi, mình sẽ đưa ra một trò chơi để phá tan bầu không khí,” cô nói, giọng nhẹ nhưng quyết đoán. “Mỗi người sẽ đoán món ăn còn lại trên mâm, ai đoán đúng sẽ được thưởng một phần.”
Cô Ba liếc nhìn bát, nở nụ cười bẽn lẽn, dường như đang tính toán lợi nhuận.
— “Được, mình tham gia,” cô trả lời, giọng ngọt ngào, nhưng mắt vẫn dán vào miếng bò Mỹ còn lại.
Cô Út gật đầu, mắt sáng lên vì muốn chứng tỏ mình không kém.
— “Mình cũng muốn thử,” cô nói, tay chạm nhẹ vào đĩa cá trắm.
Hai cô em chồng cười khúc khích, tay chạm vô lăng xe sang trong khi đưa tay lên chạm vào chén bún xôi.
— “Chúng tôi sẽ không để ai bị bỏ lại,” một trong hai cô em nói, giọng vang lên như tiếng gió xoay trên vô lăng.
Mẹ chồng khẽ nghiêng người về phía Người vợ, mắt ẩm ướt nhưng cố nén lại.
— “Nếu mọi người còn muốn duy trì tình cảm gia đình, hãy để trò chơi này mang lại niềm vui.”
Chồng đặt ly rượu xuống, nở nụ cười tự mãn, mắt lấp lánh.
— “Thì sao, mình sẽ là người may mắn nhất.”
Người vợ gắp một miếng nem rán lên đĩa, đặt trước mặt Cô Ba.
— “Cô Ba, đoán xem món này là gì?”
Cô Ba lướt mắt, mày râm rậm.
— “Nem rán,” cô đáp nhanh, mắt vẫn dõi theo miếng thịt bò trong đĩa cô.
Người vợ gật đầu, nhẹ nhàng đưa cho cô Ba một miếng thịt bò Mỹ vừa cắt.
— “Thì…” cô Ba nghẹt lời, rồi bật cười. “Thì mình đoán đúng rồi!”
Cả bàn bật lên tiếng cười râm ran, không khí dường như thở nặng hơn.
Cô Út nhanh chóng lên tiếng:
— “Mình đoán cá trắm đúng!”
Cô lấy món cá trắm rồi nhấc lên, mắt lấp lánh như muốn lụa lụa.
Hai cô em chồng đồng thời hét lên:
— “Bún xôi!” “Canh măng!”
Mẹ chồng lặng lẽ gật đầu, mắt dõi theo từng người, như đang ghi lại điểm số trong đầu.
Chồng bật cười, tay nâng ly rượu, tiếng vang lên như tiếng trống.
— “Ai thắng, sẽ có phần lớn nhất của bữa tối!”
Người vợ nhắm mắt, thở dài, nhanh chóng tính toán.
— “Nếu mình thắng, mình sẽ bảo trì tài khoản chung, để mọi người không lo về tiền lương tháng tới.”
Mọi ánh mắt đổ dồn vào cô, lộ rõ sự chờ đợi.
Cô Ba lặng người, tay bắt lấy miếng bò, nhón chân lên.
— “Mình sẽ không chối từ. Đó là bữa ăn cuối cùng mà mình muốn chia sẻ.”
Tiếng đĩa va chạm, tiếng nồi canh mở âm thanh rợ rạt, mọi người lặng im chờ kết quả.
Người vợ thốt lên:
— “Được rồi, mình sẽ đoán… canh măng!”
Cô Ba cười khúc khích, đưa đĩa canh măng cho Người vợ.
— “Đúng rồi, mình thắng.”
Mẹ chồng gật đầu, ánh mắt ấm áp.
— “Thế thì phần của các người sẽ được chia đều, không còn ai phải ăn đĩa trống.”
Mọi người vỗ tay, tiếng rộn ràng tràn ngập không gian sân trước nhà, tiếng chuông xe sang vang lên ở góc xa.
Người vợ nở nụ cười thật sự, vừa nhẹ nhàng vừa đầy quyết tâm, cảm nhận được hơi ấm của gia đình, dù vẫn còn những nợ nần “dành dụm nửa tháng lương thưởng Tết”.
— “Ai còn muốn chơi tiếp, hãy chuẩn bị món tiếp theo,” cô đề nghị, giọng vang lên như một lời hứa mới.
Người vợ vừa dừng lời, ánh mắt dường như đang dò xét từng người khi cô lặng lại. Cô Ba bỗng nhấc chiếc đĩa bê tông nặng nề, đặt lên bàn, môi mím lại như sắp trút một bí mật.
“Được rồi, mình sẽ chuẩn bị món tiếp theo,” Cô Út lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng có một chút lưỡng lự. Cô kéo chiếc chìa khóa xe ô tô sang tay, để lộ một chiếc chìa khóa phản chiếu ánh nắng mặt trời từ sân trước nhà. Đột nhiên, cô nở một nụ cười ngượng ngùng, mắt luôn hướng về phía Chồng.
— “Mình có chuyện muốn nói với mọi người,” cô nói, giọng rung lên một chút. “Năm vừa qua, mình đã vay tiền ngân hàng để mua chiếc xe hơi mới.”
Âm thanh ngừng lại, không khí như thở hại. Mẹ chồng nhắm mắt lại, thở dài nặng nề, như muốn gió thổi qua mọi lời nói. Chồng nhìn cô Út, mắt mở to, gương mặt nhuốm màu lo lắng.
— “Vay tiền? Bao nhiêu?” Chồng hỏi, giọng nặng trĩu lo âu, tay còn ôm chặt ly rượu.
— “Khoảng ba mươi triệu đồng,” Cô Út đáp, giọng ít thở. “Mình đã trả một phần, còn lại còn nợ tới cuối năm. Nếu không có tiền lương tháng tới, mình sẽ không thể trả nợ.”
Người vợ nhìn chằm chằm vào đĩa nem rán trên bàn, đầu óc tính toán nhanh: “Nếu mình thắng trò chơi, mình sẽ dùng phần thưởng để giúp trả nợ cho cô Út, đồng thời bảo vệ tài khoản chung.”
Cô Ba nhếch răng, mắt lấp lánh một tia tham vọng.
— “Thế thì mình sẽ không để cô Út phá vỡ ngân sách gia đình,” cô nói, giọng đầy đề nghị. “Mình còn có món ăn cuối cùng để thắng, và sẽ dùng phần thưởng để chuộc lại số tiền này.”
Hai cô em chồng trao nhau ánh mắt, một người lặng lẽ nở nụ cười mỉm, người kia gật đầu, như đã lên kế hoạch cho một cú đảo ngược.
Mẹ chồng giật đầu, tiếng khẽ thở:
— “Các con ạ, tiền không phải là sức mạnh duy nhất. Sự trung thực mới là vô giá.”
Chồng lặng lẽ thở dài, đưa tay lên, chạm vào tay Cô Út, nhìn vào mắt cô.
— “Nếu mình thua, mình sẽ hỗ trợ cô bằng phần thưởng của mình. Nếu mình thắng, mình sẽ dành phần thưởng cho cả gia đình, rồi chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách trả nợ.”
Cô Út chợt liếc nhìn vào chiếc xe hơi đang ánh lên trên sân, mắt rơi lệ nhẹ. “Cô muốn giữ xe, nhưng không muốn làm rơi bầu không khí gia đình.”
Người vợ đưa tay lên, chạm nhẹ vào cổ tay Cô Út, nở một nụ cười quyết đoán.
— “Hãy để trò chơi này quyết định. Nếu bất kỳ ai đoán đúng món ăn cuối cùng, phần thưởng sẽ được dùng để trả nợ cô và bảo vệ ngân sách chung.”
Tiếng chuông đồng hồ đồng hồ vang lên, báo hiệu thời gian kết thúc lượt chơi. Mọi người nín thở, mắt dõi theo chiếc đĩa canh măng còn lại.
Cô Ba nhanh chóng giơ tay, mắt lộ một tia lờ lọng.
— “Mình đoán có canh măng,” cô thốt lên, giọng vang dội như tiếng trống chiến.
Cô Út rơi mắt, nhưng rồi lập tức đáp:
— “Mình cũng đoán canh măng!”
Hai cô em chồng cười phá lên, giọng hòa lẫn tiếng cười khóc: “Bún xôi!” “Nem rán!”
Người vợ cúi đầu, lặng lẽ bốc canh măng lên, mắt lấp lánh quyết tâm.
— “Đúng rồi, mình thắng,” cô thốt lên, giọng không còn lưỡng lự. “Phần thưởng sẽ được dùng để trả nợ cô Út và duy trì tài khoản chung.”
Mọi người bừng lên tiếng vỗ tay, tiếng cười vang lên như phá tan bầu không khí nặng nề. Chồng nắm chặt tay Người vợ, mắt tỏ ra nhẹ nhõm. Mẹ chồng thở phào, nở nụ cười ấm áp.
Cô Út ngồi thẳng lưng, nước mắt lăn trên má, nhưng nở nụ cười ngượng ngùng.
— “Cảm ơn mọi người. Mình sẽ trả nợ sớm, và chúng ta sẽ cùng nhau ăn mừng Tết này thêm hạnh phúc.”
Hai cô em chồng đưa tay ra, chạm vào vô lăng chiếc xe sang, rồi quay sang nhìn cô Út.
— “Cứ giữ xe, nhưng đừng để tiền làm rạn nứt mối quan hệ.”
Khung cảnh cuối cùng là gia đình quây quần quanh bàn, tiếng cười hòa lẫn tiếng chim hót từ sân trước nhà, ánh nắng mặt trời chiếu rực rỡ, và tiếng động cơ xe hơi nhẹ nhàng vang lên, như lời hứa cho một tương lai không còn gánh nặng tài chính.
Mọi người vừa vang lên tiếng vỗ tay, không khí bỗng nhẹ nhàng lên. Người vợ nở nụ cười ấm áp, mắt lấp lánh quyết tâm.
— “Nếu chúng ta đồng lòng, cô Út sẽ không còn lo lắng về khoản nợ,” cô nói, giọng vang lên như lời hứa. “Nhưng đổi lại, mình muốn mọi người ngừng phê phán món ăn nào nữa. Tết này, chúng ta ăn gì cũng được, miễn là cùng nhau.”
Cô Ba giật mình, tay vẫn còn nắm chặt chiếc đĩa canh măng, rồi thả ra một chút.
— “Được,” cô đáp, giọng đầy cảm xúc. “Mình sẽ dừng việc chê bai, vì gia đình mới quan trọng hơn.”
Hai cô em chồng đồng thanh, một người nở nụ cười mỉm, người kia gật đầu kiên quyết.
— “Chúng mình sẽ chia sẻ phần thưởng để trả nợ cô Út,” cô em lớn nói, mắt nhìn thẳng vào cô Út. “Số tiền còn lại sẽ được dùng chung cho bữa ăn Tết của cả nhà.”
Mẹ chồng ngậm ngùi nhìn quanh, rồi thở dài nhẹ.
— “Cũng là lúc chúng ta học cách giữ gìn tình cảm, chứ không phải chỉ lo tiền,” bà rít nhẹ, ánh mắt ấm áp như tấm lưới che chở.
Chồng rón rén nắm chặt tay Người vợ, mắt ướt lệ.
— “Cảm ơn mọi người,” anh lặng lẽ, giọng ngập tràn biết ơn. “Mình sẽ không để bất kỳ ai phải gánh nặng này nữa.”
Cô Út nhìn quanh, nước mắt lăn dài trên má, tiếng nín thở chợt biến thành tiếng cười nhẹ.
— “Các anh, các chị, mình thật sự không ngờ lại nhận được sự ủng hộ này,” cô ngập ngừng, giọng run rẩy. “Mình sẽ trả nợ sớm, và chúng ta sẽ cùng nhau ăn mừng Tết vui vẻ, không còn áp lực.”
Người vợ đặt tay lên vai cô Út, nụ cười dịu dàng.
— “Hãy để hôm nay là khởi đầu mới,” cô thì thầm. “Không còn lời chỉ trích, chỉ còn tình thương.”
Tiếng chuông đồng hồ vang lên lần nữa, báo hiệu giờ ăn tối đã đến. Mọi người di chuyển về phía bàn, xếp dọn các món nem rán, cá trắm, thịt bò Mỹ, canh măng, bún xôi. Đĩa thức ăn được bày biện đầy màu sắc, ánh nến nhấp nháy tạo nên bầu không khí ấm cúng.
Mẹ chồng múc một muỗng canh canh măng cho Người vợ, mắt lấp lánh.
— “Cứ ăn thôi, không còn lời phê phán,” bà nói, giọng ấm áp. “Mỗi món ăn đều là công sức của chúng ta.”
Cô Ba cắt miếng thịt bò nhập khẩu, đưa cho cô Út.
— “Đây là phần của mình,” cô nói, nụ cười hiền hậu. “Mình muốn cô cảm nhận hương vị mà chúng ta đã cùng nhau chuẩn bị.”
Cô Út nếm thử, mắt ngưng trầm trạ, rồi bật cười rưng rưng.
— “Thật tuyệt! Cảm ơn mọi người nhiều lắm,” cô reo lên, giọng vang dội khắp căn nhà.
Chồng nâng ly rượu lên, ánh mắt chạm tới Người vợ.
— “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn,” anh thốt, giọng chắc nịch. “Vì tình thân, vì Tết.”
Mọi người nâng ly, tiếng ấm áp của tiếng cười, tiếng chén đập nhẹ vào nhau hòa lẫn với tiếng chim hót từ sân trước nhà. Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng chiếc xe hơi sang trọng đang đỗ bên góc, như minh chứng cho một tương lai tươi sáng hơn.
Mọi người ngồi quây quần quanh mâm, tiếng chén đập nhẹ vang lên như nhịp tim đồng bộ. Mẹ chồng múc canh măng cho Người vợ, đôi mắt ấm áp nhìn thẳng vào cô.
— “Cứ ăn thôi, không còn lời phê phán,” bà thở nhẹ, giọng ấm áp. “Mỗi món ăn đều là công sức của chúng ta.”
Người vợ mỉm cười, tay nhẹ nhấc đũa, cắt miếng cá trắm vừa vàng vừa giòn.
— “Cảm ơn mẹ, chúng ta đã cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.” — cô nói, giọng ấm áp nhưng kiên định.
Chồng nắm chặt tay Người vợ, ánh mắt lấp lánh niềm tin.
— “Mình sẽ tiếp tục làm việc chăm chỉ, để không còn lo lắng cho gia đình nữa.” — anh thốt, giọng chắc nịch.
Cô Ba cắt miếng thịt bò nhập khẩu, đưa cho cô Út.
— “Đây là phần của mình,” cô nói, nụ cười hiền hậu. “Mình muốn cô cảm nhận hương vị mà chúng ta đã cùng nhau chuẩn bị.”
Cô Út nếm thử, mắt ngừng trầm trạ, rồi bật cười rưng rưng.
— “Thật tuyệt! Cảm ơn mọi người nhiều lắm,” cô reo lên, giọng vang dội khắp căn nhà.
Hai cô em chồng đưa ly rượu, ánh sáng nến phủ lên mặt họ như chiếc khăn ấm áp.
— “Chúng ta sẽ chia sẻ phần thưởng để trả nợ cô Út,” cô em lớn nói, mắt nhìn thẳng vào cô Út. “Số tiền còn lại sẽ được dùng chung cho bữa ăn Tết của cả nhà.”
Mẹ chồng gật đầu, ánh mắt lấp lánh một niềm hạnh phúc lặng lẽ.
— “Cũng là lúc chúng ta học cách giữ gìn tình cảm, chứ không phải chỉ lo tiền,” bà rít nhẹ.
Người vợ đặt tay lên vai cô Út, nụ cười dịu dàng.
— “Hãy để hôm nay là khởi đầu mới,” cô thì thầm. “Không còn lời chỉ trích, chỉ còn tình thương.”
Tiếng rượu chạm ly vang lên, tiếng cười rộn rã hòa lẫn với tiếng chim hót từ sân trước nhà. Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng chiếc xe hơi sang trọng đang đỗ bên góc, như minh chứng cho một tương lai tươi sáng hơn.
—
Bữa cơm kết thúc, nhưng không gian trong nhà vẫn còn ánh sáng ấm áp của những ngọn nến còn chập chờn. Người vợ ngồi lại một mình một lúc, mắt nhìn vào đĩa còn lại, suy nghĩ ngắn gọn: *Mọi nỗ lực đều xứng đáng.* Chồng đứng bên cạnh, thầm nghĩ: *Giờ đây, gánh nặng đã được chia sẻ, mình có thể thở nhẹ hơn.* Mẹ chồng nhìn quanh, cảm nhận được niềm vui lan tỏa, tự nhủ: *Gia đình là nơi chúng ta học yêu thương.* Cô Út, sau khi ăn xong, đứng dậy đưa tay giúp mẹ chồng dọn dẹp, lòng tràn đầy quyết tâm: *Sẽ trả nợ sớm, không còn gánh nặng cho ai.* Hai cô em chồng cười nói râm ran, nhìn nhau như đã vượt qua một cơn bão tài chính, đôi mắt ánh lên niềm tin vào ngày mai.
Trong không khí yên bình ấy, tiếng chuông đồng hồ vang lên lần cuối, báo hiệu ngày Tết đã tới. Mọi người cùng nhau đứng lên, nắm tay nhau, cùng bước ra sân. Gió lạnh mùa xuân thổi nhẹ, mang theo hương vị của những món ăn đã được chia sẻ. Trên mặt đất, những dấu chân in sâu, như khắc ghi một lời hứa: dù có bao nhiêu khó khăn, tình thân sẽ luôn giữ cho gia đình vững bước. Người vợ nhìn vào mắt chồng, thầm cảm nhận: *Tình yêu không chỉ là lời nói, mà còn là hành động chung tay vượt qua gian nan.* Họ cúi đầu chúc nhau năm mới an khang, hạnh phúc, và trong tim mỗi người, một tia sáng ấm áp vẫn đang cháy bền, sưởi ấm những ngày tháng sắp tới.