Vợ táihôn, m;ộ chồng cũ bốc ch//áy, chú rể vừa xuống xe cả họ ch//ết lặng…
“Người phụ nữ đi thăm m/ộ chồng trước ngày đi bước nữa, vừa mới thắp được n/én n//hang thì thấy mộ tự bốc cháy ngùn ngụt và rồi sáng hôm sau đúng lúc đón dâu thì…
Đám cưới của Linh là niềm mong mỏi của cả gia đình. Sau 5 năm sống trong bóng tối sau cái chế-t của chồng – anh Hưng – trong một t;/ai nạ;/n giao thông ly kỳ chưa từng có lời giải, cuối cùng Linh cũng chấp nhận mở lòng với người đàn ông mới – anh Khoa, một bác sĩ hiền lành, điềm đạm, yêu thương mẹ con cô hết mực.
Đêm trước ngày cưới, Linh âm thầm đến nghĩa trang để thắp nén n-hang cho Hưng. Cô vừa khấn vái vài câu thì gió nổi lên cuồn cuộn, rồi trước mắt cô, ngọn lửa bùng lên từ chính ngôi m-ộ của chồng cũ, cháy đỏ rực như ai đó tẩm xăng đốt. Linh hoả;/ng lo;/ạn, gào kh-óc gọi người đến cứu, nhưng ngọn lửa lạ kỳ ấy chỉ cháy trong vòng 13 phút, rồi tự tắt, để lại mộ phần không một vết ch;/áy xém.
Người ta nói đó là “”lửa”” là đi-ềm gở. Nhưng mẹ cô bắt ép: “”Mày đã thiệp phát cả làng, giờ không thể hoãn được!”” Linh đành lặng lẽ trở về, lòng ngổn ngang.
Sáng hôm sau, đúng 8h – giờ lành đón dâu – xe hoa đến trước cửa, chú rể xuống xe… và rồi không ai ngờ được ”
“Tiếng nhạc đám cưới rộn rã bỗng chốc như bị bóp nghẹt. Cánh cửa xe hoa mở ra, chú rể Khoa bước xuống trong bộ vest bảnh bao, nhưng nụ cười rạng rỡ mà mọi người mong chờ lại không hề xuất hiện. Thay vào đó là một gương mặt sưng húp, tím bầm. Một bên mắt anh ta sưng vù, khoé môi rách một vệt máu đã khô lại. Khoa lảo đảo, đôi mắt không nhìn về phía cô dâu Linh đang đứng sững sờ trên thềm nhà, mà lại liếc ra sau lưng với một nỗi kinh hoàng không thể che giấu.
Cả gia đình, họ hàng hai bên ch ết lặng. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Mẹ của Linh, người vừa mới phút trước còn đang tươi cười hãnh diện, giờ mặt cắt không còn một giọt máu.
Nhưng sự kinh hoàng chỉ thật sự bắt đầu khi cánh cửa xe còn lại bật mở. Một người đàn ông khác, cao lớn trong bộ vest đen tuyền, lịch lãm một cách đáng sợ, chậm rãi bước ra.
Thời gian như ngưng đọng.
Không gian đặc quánh lại.

Gương mặt người đàn ông đó… gương mặt mà Linh đã nhìn thấy trong mơ, đã khóc cạn nước mắt suốt 5 năm trời, gương mặt được tạc trên bia mộ mà đêm qua cô vừa thắp hương… chính là Hưng, người chồng đã chết của cô.
Bó hoa cưới trên tay Linh rơi xuống đất, những cánh hồng trắng muốt vương vãi trên nền gạch. Cô lùi lại một bước, hai tay ôm lấy miệng để ngăn tiếng hét bật ra khỏi cổ họng. Trong đầu cô, hình ảnh ngọn lửa cháy ngùn ngụt trên mộ Hưng đêm qua hiện về rõ mồn một. *“Ngọn lửa… ngọn lửa 13 phút… Đây chính là điềm báo!”* – một suy nghĩ tuyệt vọng loé lên.
Người đàn ông giống hệt Hưng không nhìn ai cả. Ánh mắt lạnh lẽo của hắn dán chặt vào Linh. Hắn nhếch mép, một nụ cười nửa miệng vừa quen thuộc vừa xa lạ, rồi đưa tay vỗ nhẹ lên vai Khoa, một cái vỗ đầy quyền lực và đe doạ. Khoa giật nảy mình, run lên bần bật như một con thú bị dồn vào chân tường.
“”Hưng…? Không… không thể nào…”” – Mẹ của Linh lắp bắp, giọng bà lạc đi vì ho ảng loạ n.
Người đàn ông đó cuối cùng cũng cất lời, giọng nói trầm và vang, từng chữ như nhát dao găm vào sự tĩnh lặng đến ghê người.
“”Linh, em không vui khi thấy anh trở về sao?”””
“Câu hỏi đó, vừa như một lời trách móc dịu dàng, vừa như một lời nguyền rủa, đóng băng tất cả những tiếng xì xào, bàn tán. Không khí đặc quánh lại, nặng trĩu một nỗi kinh hoàng siêu thực. Trong một khoảnh khắc, Linh tưởng như mình đã ch ết, hoặc cả thế giới này chỉ là một cơn ác mộng mà cô không tài nào tỉnh dậy được.
Người đàn ông đó bước thêm một bước về phía cô, mặc kệ chú rể Khoa đang co rúm lại sau lưng hắn, mặc kệ đám đông đang hóa đá vì sữ ng sờ. Hắn nhìn thẳng vào Linh, đôi mắt sâu thẳm từng là cả thế giới của cô, đôi mắt mà cô đã cố gắng quên đi trong suốt năm năm đằng đẵng.
Rồi hắn cất giọng, lần này không còn là sự uy hiếp lạnh lẽo nữa, mà là một chất giọng trầm ấm quen thuộc đến đau lòng, cái giọng nói đã từng thủ thỉ bên tai cô mỗi đêm.
“”Linh, anh về rồi đây.””
Chỉ một câu nói đó thôi, bức tường phòng ngự cuối cùng trong tâm trí mẹ Linh sụ p đổ hoàn toàn. Bà r;ú lên một tiếng th;ét th;ất thanh, chói tai, hai mắt trợn ngược rồi mềm oặt ngã vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Vài người họ hàng hoảng hốt xúm lại, tiếng kêu la thất thanh vang lên.
Giữa khung cảnh h;ỗn loạn đó, Khoa run rẩy lùi lại thêm vài bước, vấp phải bậc thềm và suýt ngã. Anh ta chỉ tay về phía người đàn ông mặc vest đen, khuôn mặt vốn đã bầm dập giờ trắng b;ệch như xác ch;ết, đôi môi mấp máy không thành lời.
“”Không… không thể nào…”” Khoa lắp bắp, giọng nói lạc đi vì sợ hãi tột độ. “”Anh… Anh ch;ết rồi! Chính mắt tôi thấy… anh đã ch;;ết rồi!””
Người đàn ông tên Hưng khẽ nhếch mép, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên gương mặt điển trai một cách ma quái. Hắn liếc nhìn Khoa, ánh mắt sắc như dao, lạnh lẽo như băng.
“”Cậu thấy à?”” Hắn hỏi ngược lại, giọng trầm xuống, đầy vẻ đe dọa. “”Cậu đã thấy những gì, Khoa?””
Câu hỏi như một nhát búa giáng thẳng vào tâm trí Khoa, khiến anh ta im bặt, toàn thân run lên bần bật. Nỗi s;ợ h;ãi trong mắt anh ta không còn đơn thuần là sự ki;nh n;gạc khi thấy người ch;ết sống lại, mà là nỗi ki;;nh hoàng của một kẻ tội đồ đối diện với oa;n hồ;n trở về đò;i n;ợ.
Hưng không thèm để ý đến Khoa nữa. Hắn quay lại, ánh mắt dán chặt vào Linh, người vẫn đang đứng bất động như một pho tượng. Hắn bước qua bó hoa cưới vương vãi trên mặt đất, mỗi bước chân của hắn như giẫm nát trái tim cô. Hắn dừng lại ngay trước mặt Linh, gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở của hắn, một hơi thở của người sống.
“”Năm năm rồi,”” hắn thì thầm, giọng nói mang theo cả nỗi c;ay đ;ắng và sự chiếm hữu tột cùng. “”Em đợi anh có lâu không, vợ của anh?”””
“””Vợ của anh””. Hai tiếng đó như một dòng điện cực mạnh xuyên qua cơ thể đã hóa đá của Linh. Cô r;un rẩy, đưa bàn tay lên, ngón tay chần chừ trong không trung rồi từ từ chạm vào gò má của Hưng. Không phải là cái lạnh lẽo của m;a qu;;ỷ. Là hơi ấm của da thịt, của một người đang sống. Nước mắt mà cô đã kìm nén suốt năm năm bỗng vỡ òa.
“”Hưng… là anh thật sao?”” Linh nức nở, giọng nói vlỡ vụln. “”Nhưng… tại sao? Em đã chôn cất anh rồi mà…””
Hưng dịu dàng nắm lấy bàn tay đang rlun rẩy của Linh, áp nó vào má mình. Ánh mắt anh không rời cô một giây, nhưng lời nói lại như một lưỡi dao sắc lẹm, quét qua đám đông và ghim thẳng vào kẻ đang tái mét vì slợ hl;ãi ở phía sau.
“”Tôi biết mọi người đang nghĩ gì. Rằng một người đã ch;;ết không thể quay về.”” Anh khẽ cười, một nụ cười không có chút vui vẻ nào. “”Tôi cũng đã từng nghĩ mình ch;ết rồi.””

Anh siết nhẹ tay Linh, giọng nói trầm xuống, từng chữ một rõ ràng, đanh thép, vang vọng khắp không gian tĩnh lặng đến ngạt thở.
“”Nhưng có những chuyện, các người cần phải biết.”” Anh dừng lại, đảo mắt nhìn thẳng vào Khoa, kẻ đang lùi dần về phía cửa như muốn tr;ốn ch;ạy. “”Vụ t;ai nạ;n 5 năm trước không phải là ngẫu nhiên.””
Câu nói như một tiếng s;ét đá;nh ngang tai tất cả những người có mặt. Một sự im lặng ch;;ết chóc bao trùm. Hưng tiếp tục, giọng nói lạnh đi vài phần, chứa đầy că;m ph;ẫn.
“”Đó là một vụ m;ưu sá;t được dàn dựng. Một chiếc xe tải đã cố tình đâm vào xe của anh.””
Anh nhìn chằm chằm vào Khoa, ánh mắt xuyên thấu như muốn lột trần mọi bí mật dơ bẩn nhất, nhấn mạnh từng từ.
“”Tất cả… chỉ để bịt một đầu mối. Một đầu mối của một vụ án rất, rất lớn.”””
“Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Khoa, kẻ đang run rẩy như cầy sấy. Gã bác sĩ hiền lành, điềm đạm ngày nào giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu, cố gắng nặn ra một lời biện minh yếu ớt.
“”Anh… anh nói linh tinh gì vậy? Tai n;;ạn, đó là một t;ai nạn…””
“”Ta;i nạ;n?”” Hưng cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo đến buốt xương. Anh không cho Khoa thêm một giây nào để ngụy biện. Cánh tay rắn chắc của Hưng giơ lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào giữa mặt Khoa, dứt khoát và đanh thép như một mũi giáo định tội.
“”Tôi hoàn toàn tỉnh táo để nhớ lại bộ mặt của kẻ đã tiếp tay cho lũ sát nhân!””
Không gian như đặc quánh lại. Giọng Hưng gầm lên, mỗi chữ thoát ra đều mang theo sự căm phẫn dồn nén suốt năm năm trời.
“”Và chính anh ta, bác sĩ Khoa, người có mặt tại hiện trường, đã thông đồng với chúng, làm giả giấy chứng tử và khai báo thi thể đã biến dạng không thể nhận dạng. Hắn đã giúp chúng chôn một cái xác vô danh vào mộ của tôi!””
Câu nói cuối cùng như một quả bom nổ tung giữa lễ đường. Linh loạng choạng, cô cảm thấy trời đất quay cuồng. Cô từ từ quay đầu, ánh mắt không thể tin nổi nhìn về phía người đàn ông mình sắp gọi là chồng. Gương mặt hiền từ, ấm áp mà cô từng yêu thương giờ đây sao lại méo mó, xa lạ đến đáng sợ. Chiếc nhẫn đính hôn trên tay cô bỗng trở nên nặng trịch, lạnh lẽo.
“”Không… không phải!”” Khoa hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn. Gã lùi lại, vấp phải chân ghế và suýt ngã. Mồ hôi túa ra như tắm trên trán. “”Linh, em đừng tin anh ta! Anh ta điên rồi! Anh ta từ cõi chết trở về để phá hoại hạnh phúc của chúng ta!””
Mẹ Linh đứng chết trân, hai tay ôm miệng, đôi mắt mở to kinh hoàng. Bà không thể tin được người con rể tương lai mà mình hết lòng vun vén lại là một con quỷ đội lốt người.
Nhưng Hưng chỉ lắc đầu, ánh mắt tóe lên một tia thương hại dành cho kẻ đang cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng.
“”Phá hoại hạnh phúc? Hay là phá vỡ vở kịch giả nhân giả nghĩa của anh?”” Anh nhìn thẳng vào Linh, giọng dịu lại nhưng chứa đựng một sức nặng ngàn cân. “”Linh, em hãy hỏi anh ta đi. Hỏi anh ta về vết sẹo nhỏ hình trăng khuyết sau gáy tôi. Một chi tiết mà chỉ có bác sĩ khám nghiệm tử thi mới có thể bỏ qua một cách ‘vô tình’ như vậy.”””
“Linh sững sờ. Vết sẹo hình trăng khuyết… làm sao cô có thể quên được? Đó là vết sẹo từ hồi nhỏ của Hưng, một kỷ niệm mà anh vẫn hay đùa là “”dấu ấn của mặt trăng””. Chi tiết ấy, nhỏ bé và riêng tư đến mức chỉ có cô và anh biết. Một bác sĩ khám nghiệm tử thi, dù tắc trách đến đâu, cũng không thể bỏ qua một đặc điểm nhận dạng rõ ràng như vậy trên gáy nạn nhân. Trừ khi… hắn cố tình.
Từng mảnh ghép rời rạc trong đầu Linh đột nhiên khớp lại thành một bức tranh kinh hoàng. Ánh mắt cô chuyển từ hoang mang sang sắc lẹm như dao. Cô bước tới, giọng nói run rẩy nhưng chứa đầy sự phẫn nộ lạnh giá. “”Khoa… vết sẹo… Anh trả lời em đi!””
Khoa lảo đảo, hai đầu gối như muốn khuỵu xuống. Hắn lắp bắp, không thể thốt ra một từ trọn vẹn. “”Anh… anh không… không biết…”” Cái lắc đầu yếu ớt của gã chính là lời thú tội đanh thép nhất.
Hưng cười nhạt, nụ cười không giấu nổi vẻ khinh bỉ. “”Anh không cần phải trả lời cô ấy, Khoa. Bởi vì tôi sẽ trả lời thay anh.”” Anh quay sang Linh, ánh mắt đau đớn nhưng kiên định. “”Em có biết vì sao anh ta lại phải làm vậy không, Linh? Vì sao một bác sĩ hiền lành lại nhúng tay vào việc che giấu một vụ giết người không?””
Không gian im phăng phắc, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của Khoa và những tiếng xì xào kinh hãi từ phía khách mời.
Giọng Hưng đanh lại, từng chữ như búa tạ giáng xuống tâm can mỗi người. “”Bởi vì tôi đang điều tra một đường dây buôn bán nội tạng xuyên quốc gia, và kẻ cầm đầu chính là giám đốc bệnh viện nơi Khoa làm việc. Tôi đã có đủ bằng chứng thì chúng ra tay.””
Một làn sóng kinh hoàng lan tỏa khắp căn phòng. Mẹ Linh suýt ngất đi, được vài người họ hàng vội vàng đỡ lấy. Buôn bán nội tạng? Một tội ác tày trời mà người ta chỉ dám nghe trên thời sự, nay lại đang diễn ra ngay trong câu chuyện của con gái mình.
Hưng tiếp tục, không cho ai kịp định thần. “”Vụ tai nạn đó được dàn dựng để bịt miệng tôi. Và Khoa, với tư cách là bác sĩ có mặt đầu tiên, đã được lệnh phải xác nhận cái chết của tôi và tiêu hủy mọi bằng chứng. Đổi lại, hắn sẽ có được một vị trí vững chắc trong bệnh viện, và có được em.””
Lời nói của Hưng như nhát dao cuối cùng, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Linh. Cô nhìn trân trân vào Khoa, người đàn ông mà cô đã trao gửi niềm tin và tình yêu, giờ đây hiện nguyên hình là một con quỷ dữ. Hắn không chỉ tiếp tay cho kẻ ác, hắn còn bán rẻ lương tâm để cướp cô khỏi người chồng đã chết của mình.”
“Ánh mắt Hưng không rời khỏi Khoa, nhưng lời nói của anh là dành cho Linh, cho tất cả mọi người đang nín thở trong căn phòng. Giọng anh trầm xuống, nhuốm màu ký ức đau thương.
“”Năm năm trước, trên con đường đèo vắng vẻ đó, tôi không hề mất lái.”” Hưng bắt đầu câu chuyện, và không gian như chìm vào một thước phim quay chậm đầy ám ảnh.
Màn đêm buông xuống. Chiếc xe của Hưng đang lao đi trên cung đường ven biển. Ánh đèn pha rạch một vệt sáng trong bóng tối. Bất thình lình, một chiếc xe tải không bật đèn từ phía sau gầm rú lao tới. Hưng giật mình nhìn qua gương chiếu hậu, chỉ kịp thấy khối kim loại khổng lồ đang ép sát. Anh bẻ lái trong vô vọng. Một cú húc trời giáng vào đuôi xe. Chiếc xe con bị đẩy văng khỏi lan can, lộn nhiều vòng trên không trung trước khi lao thẳng xuống vách đá, rơi tự do vào mặt biển đen ngòm bên dưới.
Tiếng kim loại va vào đá, tiếng kính vỡ tan tành. Hưng cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc, một cơn đau buốt óc ập đến trước khi anh mất đi ý thức. Dòng nước lạnh lẽo của biển cả ôm lấy anh, kéo anh chìm sâu vào bóng tối vô tận.
Nhưng số phận chưa muốn anh ch;ết.
Nhiều ngày sau, cơ thể tàn tạ của anh trôi dạt vào một làng chài nhỏ, được một ông lão ngư dân phát hiện khi đang kéo lưới lúc tờ mờ sáng. Khuôn mặt anh bị những tảng đá sắc nhọn dưới biển cày nát đến không còn nhận ra, cơ thể đầy những vết thương nặng, và ký ức là một trang giấy trắng. Ông bà lão ngư dân nghèo nhưng nhân hậu đã cưu mang anh, đặt cho anh một cái tên mới, chăm sóc anh như con ruột.
Những năm tháng đầu tiên là địa ngục. Hưng sống như một cái bóng, không quá khứ, không tương lai. Mỗi đêm, anh đều gặp ác mộng, thấy mình rơi xuống từ một vách đá cao, nhưng không bao giờ nhớ được chuyện gì đã xảy ra. Anh làm những công việc nặng nhọc của một ngư dân, cố gắng dùng sự mệt mỏi thể xác để khỏa lấp khoảng trống kinh hoàng trong tâm trí.
Cho đến một ngày, gần hai năm sau vụ tai nạn, khi đang xem một bản tin thời sự cũ trên chiếc TV đen trắng của ông lão, anh nhìn thấy hình ảnh của Linh. Cô đang đứng bên ngôi mộ của anh trong một bài phỏng vấn ngắn về những vụ tai nạn giao thông bí ẩn. Khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt đẫm nước mắt của vợ, mọi thứ ùa về. Tên anh, cuộc đời anh, tình yêu của anh, và cả cú húc định mệnh của chiếc xe tải.
Ký ức trở về không mang theo niềm vui, mà là một cơn thịnh nộ tột cùng. Anh hiểu ra tất cả. Đó không phải là tai nạn. Đó là một vụ mưu sát.
Từ giây phút đó, Hưng của làng chài đã chết. Chỉ còn lại một người đàn ông mang trong lòng mối thù sâu như biển. Anh bí mật rời khỏi làng chài, mang theo số tiền ít ỏi mà ông bà lão chắt bóp cho. Anh đã mất thêm ba năm nữa. Ba năm để làm việc cật lực, kiếm tiền, tìm đến những bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ giỏi nhất để dựng lại gương mặt đã bị hủy hoại. Gương mặt mới này là tấm lá chắn, là công cụ để anh có thể trở về mà không ai nhận ra.
Song song đó, anh bắt đầu điều tra. Anh lần theo những manh mối nhỏ nhất, kết nối những chi tiết rời rạc mà trước đây anh đã thu thập được về đường dây buôn bán nội tạng kia. Anh phát hiện ra kẻ cầm đầu chính là giám đốc bệnh viện nơi Khoa làm việc, và Khoa, kẻ mà anh từng coi là bạn, chính là một mắt xích quan trọng trong việc phi tang bằng chứng và hợp thức hóa những cái chết.
Câu chuyện của Hưng kết thúc. Anh đưa mắt nhìn thẳng vào Khoa, người đang ru;n rẩ;y như tàu lá. Gương mặt mới của Hưng không còn nét hiền lành ngày xưa, thay vào đó là sự chai sạn và lạnh lẽo được tôi luyện qua năm năm địa ngục.
“”5 năm, Khoa ạ. 5 năm tôi sống vật vờ như một bóng m;a, mỗi ngày đều phải chiến đấu với nỗi đau thể xác và sự dày vò của ký ức. Tất cả chỉ để chờ đến ngày này.”” Hưng nhếch mép, một nụ cười đáng sợ. “”Giờ thì đến lượt anh nếm thử cảm giác đó.”””
“Nụ cười của Hưng tắt ngấm, trả lại cho không gian sự im lặng ch;ết chóc. Khoa không đứng vững nổi nữa, hắn lảo đảo lùi lại vài bước, va vào cạnh bàn trang điểm của Linh khiến mấy lọ nước hoa rơi loảng xoảng xuống sàn. Âm thanh chói tai đó như một cú tát, kéo Linh ra khỏi cơn chấn động tê liệt.
Trong đầu cô, mọi mảnh ghép hỗn loạn bắt đầu tìm về đúng vị trí. Vụ t;ai n;ạn ly kỳ. Sự xuất hiện đột ngột của Khoa. Lòng tốt giả tạo của hắn. Lời cầu hôn vội vã. Nhưng có một mảnh vẫn lạc lõng, một chi tiết siêu nhiên không thể lý giải bằng câu chuyện trần trụi vừa rồi.
Linh run rẩy cất tiếng, giọng nói vỡ ra, thu hút sự chú ý của cả Hưng và Khoa.
“”Ngọn lửa… ngọn lửa trên mộ anh đêm qua…””
Ánh mắt Hưng rời khỏi kẻ thù, quay sang nhìn Linh. Sự lạnh lẽo trong đôi mắt anh dịu đi một phần, thay vào đó là nỗi xót xa khi thấy gương mặt tái nhợt của vợ mình. Anh biết cô đã phải sợ hãi đến mức nào.
“”Đó không phải m;a qu;;ỷ gì cả, Linh à.”” Hưng chậm rãi giải thích, từng lời nói như một nhát búa phá tan sự mê tín hãi hùng đã ám ảnh cô suốt đêm qua. “”Ngọn lửa trên mộ là do một người bạn trung thành của anh tạo ra bằn;g hó;a ch;ất đặc biệt để cảnh báo em. Nó được tính toán để cháy đúng 13 phút, không hơn không kém, ám chỉ ngày 13, cái ngày định mệnh mà tên khốn này đã đẩy anh xuống biển.””
Linh sững sờ, đưa tay lên che miệng. Mẹ cô há hốc mồm, không thể tin nổi. Cái “”điềm gở”” mà bà nhất quyết gạt đi lại là một lời cầu cứu có thật.
Hưng bước thêm một bước về phía Linh, giọng anh nhuốm màu bất lực. “”Đó là tín hiệu cuối cùng của anh. Anh biết không còn nhiều thời gian. Anh không thể lộ diện, chỉ có thể dùng cách đó để hy vọng em sẽ dừng lại, để cảnh báo em trước khi quá muộn. Anh xin lỗi vì đã làm em sợ hãi.””
Lời giải thích như một dòng nước lũ cuốn phăng đi mọi nghi ngờ cuối cùng trong lòng Linh. Sự sợ hãi biến mất, chỉ còn lại nỗi kinh hoàng và ghê tởm tột độ khi cô quay lại nhìn Khoa. Hắn không chỉ là một kẻ dối trá, một kẻ tham lam. Hắn là một con quỷ đội lốt người. Kẻ đã giết chồng cô, lừa dối cô, và suýt nữa đã thành công trong việc chiếm đoạt tất cả. Ánh mắt Linh nhìn Khoa giờ đây không còn một tia tình cảm, chỉ có sự ghê tởm vô tận.”
“Ánh mắt của Linh như hai mũi dao băng, găm thẳng vào trái tim tội lỗi của Khoa. Sức nặng của tội ác, của sự lừa dối, và của nỗi kinh hoàng tột độ cuối cùng cũng đánh sập hắn. Hắn khuỵu xuống, hai đầu gối va mạnh xuống sàn nhà lạnh buốt tạo thành một tiếng “”rầm”” khô khốc.
Khoa ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt và mồ hôi lên, nhìn Linh bằng ánh mắt van lơn thảm thiết. Giọng hắn vỡ nát, không còn chút điềm đạm giả tạo nào.
“”Anh… anh xin lỗi…””
Hắn lết bằng đầu gối về phía Linh, nhưng cô theo phản xạ lùi lại một bước, sự ghê tởm hiện rõ trên gương mặt. Hành động đó như một nhát dao nữa đâm vào ảo tưởng của Khoa. Hắn gục đầu xuống, hai tay bấu chặt vào mái tóc, bắt đầu nức nở như một đứa trẻ.
“”Ban đầu… ban đầu anh không hề muốn… Lũ cho vay nặng lãi… chúng ép anh… Anh nợ chúng một khoản tiền quá lớn vì cờ bạc… Chúng nói chỉ cần tạo ra một vụ tai nạn, cướp bản hợp đồng lớn mà Hưng vừa ký được, mọi nợ nần sẽ được xóa bỏ… Anh đã không còn lựa chọn nào khác…””
Lời thú tội đứt quãng, nghẹn ngào trong tiếng khóc. Mẹ của Linh đứng không vững, bà lảo đảo vịn vào thành ghế, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không. Bà đã suýt gả con gái mình cho một con quỷ.
Khoa đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt điên cuồng và tuyệt vọng dán chặt vào Linh.
“”Nhưng Linh! Khi anh ở bên em, chăm sóc cho em… anh đã thay đổi. Anh nhận ra mình không còn làm vì tiền nữa. Anh muốn bù đắp cho em, muốn bảo vệ em thật tốt… Anh đã yêu em, yêu em thật lòng! Anh muốn chôn vùi quá khứ kinh hoàng đó mãi mãi, để được đường đường chính chính ở bên em!””
Hắn gào lên lời tỏ tình bệnh hoạn đó, rồi lại nức nở. “”Linh, anh xin lỗi, anh thực sự yêu em!””
CHÁT!
Một cái tát trời giáng in hằn năm ngón tay trên má Khoa. Linh run lên vì giận dữ, đôi mắt cô tóe lửa.
“”Yêu? Anh không có tư cách nói từ đó!”” Cô gằn lên từng tiếng, giọng khản đặc vì căm hận. “”Tình yêu của anh xây trên máu của chồng tôi! Nó bẩn thỉu! Nó là sự sỉ nhục lớn nhất đối với cả người đã khuất và người còn sống!””
Hưng, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát với vẻ lạnh lùng đến đáng sợ, lúc này mới cất tiếng. Giọng anh trầm và đanh lại, như tiếng chuông báo tử.
“”Mày yêu cô ấy, hay mày yêu cuộc sống mà mày đã cướp từ tao? Mày yêu Linh, hay mày yêu cảm giác gột rửa tội lỗi khi đóng vai một người đàn ông tốt?””
Từng câu hỏi của Hưng như những mũi khoan xoáy thẳng vào tâm can Khoa, lột trần sự ích kỷ đê hèn ẩn sau lớp vỏ tình yêu mà hắn tự huyễn hoặc. Khoa sững người, không thể trả lời. Hắn chỉ biết bò lết dưới chân Linh, tuyệt vọng níu lấy gấu váy cưới của cô.
“”Làm ơn… tha thứ cho anh… Linh… Làm ơn…””
Linh giằng mạnh chân ra, lùi xa khỏi kẻ sát nhân. Hưng bước tới, đứng chắn giữa cô và Khoa, bóng anh đổ dài lên thân hình thảm hại của kẻ thù.
“”Sự tha thứ duy nhất mày nhận được,”” Hưng nói, giọng lạnh như băng, “”sẽ đến từ pháp luật, và từ sự phán xét của tao.”””
“Câu nói của Hưng như một nhát búa cuối cùng, đóng sập chiếc quan tài chôn vùi tất cả những lời ngụy biện của Khoa. Nhưng nó cũng là tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí đang hỗn loạn của mẹ Linh. Bà buông thõng tay khỏi thành ghế, cả cơ thể run lên bần bật. Bà không còn nhìn Khoa nữa, đôi mắt giờ đây dán chặt vào bóng hình mờ ảo nhưng đầy uy quyền của Hưng, rồi lại quay sang nhìn đứa con gái đang đứng đó, mạnh mẽ đến xót xa trong bộ váy cưới.
Từng mảnh ký ức, từng lời van xin của Linh, từng chi tiết về ngọn lửa kỳ lạ trên mộ Hưng mà bà đã gạt phắt đi vì cho là mê tín, giờ đây hợp lại thành một sự thật kinh hoàng, sắc như dao đâm vào lồng ngực bà.
“”A…””
Một tiếng kêu nghẹn lại nơi cổ họng. Mẹ Linh lảo đảo bước về phía trước, không phải bằng sức lực của đôi chân mà bằng sự thôi thúc của nỗi ân hận tột cùng. Bà bước qua Khoa đang nằm sõng soài như một đống giẻ rách, ánh mắt chỉ hướng về Linh.
Bà giơ bàn tay run rẩy, muốn chạm vào con, nhưng rồi lại rụt lại giữa không trung như sợ làm bẩn con gái mình. Nước mắt lã chã tuôn rơi trên khuôn mặt già nua, nhăn nhúm vì đau khổ.
“”Linh… con ơi…”” Giọng bà vỡ ra, đứt quãng. “”Mẹ… Mẹ xin lỗi…””
Bà quỳ sụp xuống trước mặt con gái, hành động bất ngờ khiến Linh sững sờ. Bà ôm lấy chân Linh, gục đầu vào gấu váy cưới trắng tinh, tiếng khóc nức nở, xé lòng.
“”Mẹ sai rồi! Mẹ sai thật rồi! Mẹ đã suýt… suýt nữa thì hại cả đời con! Mẹ là một người mẹ tồi! Mẹ không tin con… không tin cả điềm báo của Hưng…””
Bà ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, nhìn về phía Hưng, ánh mắt vừa sợ hãi vừa van lơn.
“”Hưng… Mẹ xin lỗi con… Mẹ có mắt như mù… Mẹ đã không nhận ra…””
Cơn chấn động quá lớn, sự tội lỗi dâng lên như một cơn lũ nhấn chìm bà. Mẹ Linh chỉ kịp nói đến đó, đôi mắt bà trợn ngược, và cả người mềm oặt, ngã sang một bên, bất tỉnh.
“”MẸ!””
Linh hét lên một tiếng thất thanh, cơn giận dữ với Khoa lập tức bị nỗi sợ hãi lấn át. Cô vội quỳ xuống, đỡ lấy đầu mẹ, lay gọi trong hoảng loạn.
“”Mẹ! Mẹ tỉnh lại đi! Mẹ ơi!””
Cả căn phòng giờ đây là một mớ hỗn loạn bi thảm. Kẻ sát nhân gục ngã, người mẹ bất tỉnh vì hối hận, và người con gái đứng giữa tất cả, trong bộ váy cưới lẽ ra phải là biểu tượng của hạnh phúc, giờ đây lại nhuốm màu tang thương và đổ vỡ. Bóng Hưng đứng đó, lặng lẽ nhìn xuống cảnh tượng trước mắt, vẻ lạnh lùng trên gương mặt dường như có một thoáng dao động.”
“Sự hỗn loạn bao trùm lấy căn phòng. Giữa tiếng khóc hoảng loạn của Linh và thân thể bất động của mẹ cô, Khoa co rúm trên sàn nhà, run rẩy như một con thú bị dồn vào chân tường. Hắn ta chỉ muốn biến mất, muốn mặt đất nứt ra và nuốt chửng lấy hắn.
Nhưng Hưng không cho hắn cơ hội đó.
Bóng hình mờ ảo của anh lướt qua Linh và người mẹ đang bất tỉnh, không một chút đoái hoài. Sự đau khổ của họ lúc này không còn là mối bận tâm của anh. Mục tiêu của anh, từ đầu đến cuối, chỉ có một. Anh đứng sừng sững trên cao, nhìn xuống Khoa bằng đôi mắt rực lên ngọn lửa căm hận. Không khí xung quanh lạnh đi trông thấy.
Khoa lắp bắp, cố gắng lết lùi về phía sau, nước mắt và nước mũi giàn giụa.
“”Hưng… tôi xin anh… Tôi biết tội của mình rồi… Tôi chỉ là một con tốt thí thôi…””
Hưng không quan tâm đến lời của Khoa, anh gằn giọng, từng từ một như những mũi dao băng giá găm vào tâm can kẻ phản bội.
“”Kẻ chủ mưu, giám đốc bệnh viện của anh, ông ta đang ở đâu?””
Câu hỏi trực diện, không một chút lòng thương hại, đánh sập hoàn toàn chút ý chí cuối cùng của Khoa. Hắn ta biết mình không thể che giấu được nữa. Đối diện với cơn thịnh nộ của người chết, mọi lời dối trá đều trở nên vô nghĩa.
Khoa run sợ, toàn thân co giật. Hắn không dám nhìn thẳng vào Hưng. Ánh mắt điên dại của hắn đảo qua khung cửa sổ, nhìn ra con ngõ nhỏ bên ngoài. Một cánh tay run rẩy, bẩn thỉu của hắn từ từ giơ lên.
Hắn chỉ tay về phía chiếc xe hơi màu đen sang trọng đang đậu ở đầu ngõ, đèn xe vừa bật sáng, động cơ đã nổ máy, rõ ràng đang chuẩn bị rời đi.
Giọng Khoa vỡ ra, ám ảnh như tiếng của một linh hồn bị đọa đày:
“”Ông ta… ông ta ở trong chiếc xe đó! Ông ta đang định bỏ trốn!””
Ánh mắt của Hưng lập tức phóng về phía chiếc xe. Qua làn sương mờ ảo của chính mình, anh nhìn thấy bóng một người đàn ông mập mạp, đeo kính, đang ngồi ở ghế sau, vẻ mặt vô cảm.
Đó chính là hắn. Kẻ đã giật dây tất cả.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chậm rãi, rồi tăng tốc, chuẩn bị hòa vào dòng xe cộ tấp nập ngoài đường lớn. Kẻ thù đang ở ngay trước mắt, nhưng lại sắp tuột khỏi tầm tay. Một cơn cuồng nộ vô hình bùng lên từ Hưng, khiến những bóng đèn trong nhà chớp tắt điên cuồng, và một cơn gió lạnh buốt bất ngờ thổi tung rèm cửa, mang theo tiếng gào thét câm lặng của sự bất lực và hận thù.”
“Cơn cuồng nộ dường như đã đạt tới đỉnh điểm. Chiếc xe đen đã ra đến đầu ngõ, chỉ cần một cú rẽ phải là sẽ hòa vào dòng xe cộ bất tận, biến mất không dấu vết. Kẻ chủ mưu trong xe nở một nụ cười tự mãn, hắn đã tính toán tất cả.
Nhưng hắn đã không tính đến tiếng còi hụ.
UU… ÚUU… ÚUUUU!
Một tiếng, rồi hai, rồi vô số tiếng còi xe cảnh sát đồng loạt gầm lên từ khắp các ngả đường, xé toạc màn đêm yên tĩnh. Từ con đường lớn, hai chiếc xe đặc chủng lao tới, đèn pha sáng lòa, chặn đứng đầu chiếc xe đen. Cùng lúc đó, từ trong những con hẻm nhỏ hơn, thêm nhiều xe nữa ập ra, tạo thành một gọng kìm sắt, khóa chặt mọi lối thoát. Tiếng phanh rít lên ken két chói tai. Cửa xe cảnh sát bật mở, hàng chục bóng người mặc sắc phục nhanh chóng bao vây, súng lăm lăm trong tay.
Bên trong chiếc xe đen, nụ cười của gã giám đốc đông cứng lại trên khuôn mặt béo phị. Hắn ta trừng mắt, không thể tin vào những gì đang xảy ra.
“”Chuyện gì thế này? Lái đi! Tông qua chúng nó!”” Hắn gào lên với người tài xế.
Nhưng đã quá muộn. Gọng kìm đã siết chặt.