Vợ của thằng bạn thân tôi thường xuyên qua nhà tôi ăn ké.
Vợ của thằng bạn thân tôi thường xuyên qua nhà tôi ăn ké.
Lần nào cũng chuốc say vợ tôi, rồi tiện tay dọn dẹp nhà cửa giúp.
Mãi đến một lần tôi vô tình nhìn thấy màn hình khóa điện thoại của cô ấy, tôi mới hiểu được mục đích thật sự của cô ta.
“Tối nay Tô Uyển lại nói muốn qua nhà mình ăn cơm, em đồng ý rồi.”
Phương Tĩnh vừa thái rau vừa nói với Quách Vĩ – người vừa bước chân vào nhà – mà không quay đầu lại.
Quách Vĩ đang đứng ở cửa thay giày, nghe vậy thì khựng lại một chút. Dép trong tay trượt xuống đất, phát ra tiếng “cạch” khe khẽ.
Anh cúi xuống nhặt lên, cố giữ giọng tự nhiên:
“Tháng này là lần thứ mấy rồi? Tuần trước chẳng phải cô ấy vừa tới ba lần sao?”
“Người ta thích không khí nhà mình mà.” Phương Tĩnh quay lại, tay vẫn cầm con d/ao, trên lưỡi da/o còn dính mấy lát hành xanh, “với lại Tô Uyển tốt lắm, lần nào tới cũng giúp em dọn dẹp, anh còn chẳng cần rửa bát nữa.”
Quách Vĩ đi đến cửa bếp, nhìn bóng lưng bận rộn của vợ.
Hôm nay Phương Tĩnh mặc một bộ đồ ở nhà màu xanh nhạt, tóc buộc hờ phía sau đầu, vài sợi tóc rối dính vào cổ ướt mồ hôi.
Cửa sổ bếp đang mở, gió chiều thổi vào, mang theo mùi khói nướng từ quầy BBQ dưới lầu.
“Anh chỉ là thấy…” Quách Vĩ lựa lời, “dù sao cô ấy cũng là vợ của Hàn Lỗi, cứ suốt ngày qua nhà mình thế này, Hàn Lỗi có ý kiến không?”
“Hàn Lỗi á?” Phương Tĩnh bật cười, giọng mang chút xem thường, “anh ta còn mong có người chăm vợ giúp ấy chứ. Anh cũng biết công việc của anh ta rồi còn gì, ngày nào cũng xã giao đến khuya, Tô Uyển ở nhà một mình buồn lắm.”
Quách Vĩ không nói thêm gì nữa.
Anh đi ra phòng khách, đặt cặp xuống sofa, nới lỏng cà vạt.
Ngoài cửa sổ, trời dần tối, ánh đèn thành phố lần lượt sáng lên, như những vì sao rơi vãi khắp mặt đất.
Hàn Lỗi là bạn nối khố của anh, lớn lên cùng nhau từ nhỏ, thân đến mức từng mặc chung một cái quần còn thấy rộng.
Nhưng từ khi Hàn Lỗi cưới Tô Uyển ba năm trước, mọi thứ dường như đã âm thầm thay đổi.
Tô Uyển là một người phụ nữ đẹp – điều này Quách Vĩ chưa từng phủ nhận.
Hơn ba mươi tuổi nhưng được chăm sóc như mới hai mươi lăm, hai mươi sáu. Da trắng đến phát sáng, nói chuyện nhẹ nhàng, khi nhìn người khác thì đôi mắt cong cong như vầng trăng non.
Nhưng Quách Vĩ luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Một cảm giác khó gọi tên, như nhìn qua lớp kính mờ – hình dáng thì rõ đấy, nhưng chi tiết lại hoàn toàn nhòe đi.
Chuông cửa đúng sáu rưỡi vang lên.
Phương Tĩnh lau tay đi mở cửa. Quách Vĩ vẫn ngồi trên sofa, mắt nhìn bản tin trên TV, nhưng tai thì lắng nghe.
“Tĩnh Tĩnh!”
Giọng Tô Uyển ngọt đến ngấy, như pha mật.
“Ôi, lại còn mang đồ tới, đã bảo đừng khách sáo mà.”
“Em đi ngang tiệm bánh, thấy có bánh sầu riêng mille crepe mới ra, nghĩ chắc hai người sẽ thích.”
Hai người phụ nữ đứng ở cửa nói chuyện, tiếng thay giày lách cách, tiếng túi nilon sột soạt, cùng với tiếng cười thân mật đặc trưng giữa phụ nữ.
Quách Vĩ cuối cùng cũng đứng dậy, đi ra cửa.
Hôm nay Tô Uyển mặc một chiếc váy liền màu trắng kem, gấu váy vừa tới đầu gối, lộ ra đôi chân thon gọn.
Cô xách một hộp bánh tinh xảo, vừa nhìn thấy Quách Vĩ thì đôi mắt lại cong thành hình trăng khuyết.
“Anh Quách Vĩ về rồi à, hôm nay có mệt không?”
“Cũng ổn.” Quách Vĩ gật đầu, giọng nhàn nhạt, “Hàn Lỗi đâu? Lại không tới à?”
“Anh ấy bận.” Tô Uyển đưa hộp bánh cho Phương Tĩnh, rồi cúi xuống lấy đôi dép hồng quen thuộc trong tủ giày, “Có khách lớn cần tiếp, nhờ em gửi lời hỏi thăm.”
Câu này Quách Vĩ đã nghe không dưới mười lần.
Mỗi lần Tô Uyển qua ăn ké, Hàn Lỗi đều có lý do vắng mặt.
Lúc đầu anh còn tin, sau này mới hiểu — tên đó là cố ý.
Trên bàn ăn, Tô Uyển quả nhiên lại mang rượu vang đến.
“Bạn em mang từ Pháp về, Bordeaux chính gốc, Tĩnh Tĩnh nhất định phải thử.”
Tửu lượng của Phương Tĩnh không tốt, Quách Vĩ biết rõ.
Nhưng mỗi lần Tô Uyển tới, đều tìm mọi cách để cô uống vài ly.
“Mai em còn phải dậy sớm họp.” Phương Tĩnh từ chối, nhưng trên mặt vẫn cười.
“Chỉ một ly thôi, giúp ngủ ngon.”
Tô Uyển đã đứng dậy lấy ly rượu, động tác thuần thục như đang ở chính nhà mình.
Quách Vĩ nhìn bóng lưng cô, khẽ nhíu mày.
Bữa tối rất thịnh soạn, Phương Tĩnh nấu bốn món một canh, mùi sườn xào chua ngọt lan khắp phòng khách.
Tô Uyển ngồi sát bên Phương Tĩnh, hai người ghé đầu thì thầm, thỉnh thoảng bật cười.
Quách Vĩ lặng lẽ ăn cơm, thỉnh thoảng chen vài câu, phần lớn chỉ im lặng lắng nghe.
“Anh Quách Vĩ, công ty anh gần đây có dự án mới ở phía Nam thành phố đúng không?”
Ăn được một nửa, Tô Uyển đột nhiên hỏi.
Đôi đũa của Quách Vĩ khựng lại giữa không trung:
“Sao cô biết?”
“Nghe Hàn Lỗi nhắc qua.” Tô Uyển nhấp một ngụm rượu, chất lỏng đỏ để lại vệt mỏng trên thành ly, “Anh ấy nói dự án đó khá lớn, nhiều người đang nhắm tới.”
“Cũng bình thường thôi, tôi chỉ chạy việc vặt.”
Quách Vĩ không muốn nói nhiều về công việc, đặc biệt là với Tô Uyển.
Nhưng cô ta dường như rất hứng thú, liên tục hỏi thêm chi tiết, đều bị anh lảng tránh.
Sau bữa ăn, mặt Phương Tĩnh đã đỏ ửng.
Một ly rượu vang với cô không tính là nhiều, nhưng khả năng ép rượu của Tô Uyển rất cao — lúc nào cũng có lý do để cô uống thêm nửa ly nữa.
“Tĩnh Tĩnh, cậu đi nghỉ đi, để mình dọn cho.”
Tô Uyển giữ Phương Tĩnh lại khi cô định đứng dậy, giọng vừa dịu dàng vừa kiên quyết.
“Sao được chứ, cậu là khách mà…”
“Giữa chúng ta còn khách sáo gì nữa.” Tô Uyển cười, nhẹ nhàng ấn cô ngồi lại xuống ghế, “Lần trước mình bị cảm, chẳng phải cậu còn đặc biệt nấu cháo mang sang sao? Coi như mình trả ơn đi.”
Phương Tĩnh quả thật đã hơi choáng, nên cũng không cố nữa.
Quách Vĩ định vào giúp, nhưng cũng bị Tô Uyển cản lại.
“Anh Quách Vĩ làm cả ngày rồi, ra xem TV đi, mấy việc này em làm một lát là xong.”
Trong bếp vang lên tiếng nước chảy ào ào, tiếng bát đĩa va vào nhau lanh canh.
Quách Vĩ dìu Phương Tĩnh về phòng ngủ, rót cho cô một cốc nước ấm.
“Tô Uyển thật sự rất tốt.” Phương Tĩnh tựa đầu vào đầu giường, ánh mắt hơi mơ màng, “Lần nào đến cũng tranh làm việc, khiến em ngại quá.”
Quách Vĩ ngồi bên mép giường, nắm lấy tay vợ.
Bàn tay Phương Tĩnh mềm mại, lòng bàn tay ấm áp, đầu ngón tay có lớp chai mỏng do làm việc nhà lâu ngày.
“Em thấy tại sao cô ấy lại quan tâm nhà mình đến vậy?” Quách Vĩ hỏi.
“Hả?” Phương Tĩnh chớp mắt, dường như không hiểu câu hỏi, “Vì cô ấy tốt mà, với lại Hàn Lỗi là bạn thân của anh, quan hệ mình gần gũi mà.”
Quách Vĩ không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay cô.
Đợi Phương Tĩnh ngủ say, anh khẽ khàng bước ra khỏi phòng.
Đèn phòng khách vẫn sáng, TV đã tắt.
Trong bếp không còn tiếng động, chắc bát đũa đã rửa xong.
Quách Vĩ bước ra phòng khách, nhưng phát hiện Tô Uyển vẫn chưa đi.
Cô đứng trước giá sách, quay lưng về phía anh, dường như đang nhìn những khung ảnh trên đó
Trong những khung ảnh ấy, phần lớn là ảnh chụp chung của Quách Vĩ và Phương Tĩnh, còn có vài tấm cũ chụp cùng bố mẹ.
Nghe thấy tiếng bước chân, Tô Uyển quay lại, trên mặt hiện lên vẻ ngạc nhiên vừa đủ.
“Anh Quách Vĩ vẫn chưa ngủ à?”
“Ra lấy cốc nước thôi.” Quách Vĩ đi về phía cây nước, “Sao cô còn chưa về? Muộn rồi.”
“Em về ngay đây.” Tô Uyển đi tới sofa, cầm túi xách lên, “Vừa nãy nhìn ảnh gia đình của hai người, tự nhiên nhớ đến bố mẹ em, thấy hơi cảm khái.”
Quách Vĩ rót nước, không đáp lời.
Anh từng nghe về bố mẹ Tô Uyển – ly hôn từ sớm, mỗi người lập gia đình riêng, cô lớn lên chủ yếu cùng bà nội.
“Vậy em về nhé, anh nói giúp em với Tĩnh Tĩnh một tiếng.”
Tô Uyển ra cửa thay giày. Khi cúi xuống, cổ áo váy khẽ trễ xuống.
Quách Vĩ lập tức dời ánh mắt, nhìn chằm chằm vào cốc nước trong tay.
“Đi đường cẩn thận.”
Cánh cửa khép lại.
Quách Vĩ đứng yên tại chỗ, nghe tiếng giày cao gót xa dần trong hành lang.
Anh bước tới giá sách, nhìn tấm ảnh mà Tô Uyển vừa xem.
Đó là ảnh cưới của anh và Phương Tĩnh — trong ảnh, cả hai cười ngây ngô, ánh mắt đầy ánh sáng.
Quách Vĩ đưa tay chạm nhẹ vào viền khung.
Vị trí của khung ảnh… dường như đã bị dịch chuyển.
Ban đầu nó ở góc trái tầng thứ hai của giá sách, giờ đã bị đẩy vào giữa khoảng hai centimet.
Có lẽ vừa rồi Tô Uyển cầm lên xem nên mới xê dịch.
Quách Vĩ nghĩ vậy, rồi đặt khung ảnh trở lại vị trí cũ.
Nhưng cảm giác bất ổn trong lòng anh lại dâng lên.
Trong hai tuần tiếp theo, Tô Uyển lại tới thêm bốn lần.
Mỗi lần đều cùng một kiểu: mang chút quà nhỏ, lúc ăn thì khuyên rượu, đợi Phương Tĩnh hơi say thì tranh dọn dẹp, rồi ở lại đến rất muộn.
Quách Vĩ bắt đầu âm thầm quan sát.
Anh phát hiện phạm vi “giúp dọn dẹp” của Tô Uyển ngày càng rộng.
Ban đầu chỉ là rửa bát lau bàn, về sau đến cả phòng khách cũng muốn sắp xếp lại.
Gối sofa được vỗ cho phồng rồi đặt lại ngay ngắn, điều khiển trên bàn trà được căn thẳng mép, sách trên kệ cũng được xếp lại theo độ cao.
Thứ tư tuần trước, Quách Vĩ thậm chí còn thấy cô bước vào phòng làm việc.
Hôm đó Phương Tĩnh bị chuốc hơi nhiều, ngủ từ sớm.
Quách Vĩ ra ban công hút thuốc, lúc quay lại thì thấy cửa phòng làm việc khép hờ, bên trong có tiếng động rất nhỏ.
Anh đi tới, đẩy cửa.
Tô Uyển đang đứng trước bàn làm việc, trên tay cầm một tập tài liệu. Thấy Quách Vĩ, cô rõ ràng sững lại.
“Em… thấy phòng làm việc hơi bừa, nên giúp anh dọn một chút.” Nụ cười của cô có phần cứng nhắc.
Quách Vĩ liếc nhìn bàn.
Quả thật hơi bừa bộn, vài tài liệu dự án trải ra, ống bút bị đổ, mấy cây bút lăn xuống đất.
“Đây là tài liệu công việc, tôi tự dọn được rồi.”
Quách Vĩ bước tới, lấy lại tập tài liệu từ tay cô.
Ngón tay hai người vô tình chạm nhau, Tô Uyển lập tức rụt tay lại như bị điện giật.
“Xin lỗi, em không biết là không được động vào.” Cô cúi đầu, giọng rất nhỏ.
Quách Vĩ đặt lại tập tài liệu lên bàn, cúi xuống nhặt những cây bút.
“Không sao, nhưng sau này phòng làm việc để tôi tự dọn là được, có vài tài liệu liên quan đến bí mật công ty.”
“Em hiểu, em hiểu.” Tô Uyển gật đầu liên tục, nhanh chóng bước ra ngoài, “Vậy em về trước, Tĩnh Tĩnh ngủ rồi, anh chăm sóc cô ấy nhé.”
Đêm đó, Quách Vĩ ngồi trong phòng làm việc đến tận khuya.
Anh kiểm tra kỹ từng tài liệu trên bàn, xác nhận không có dấu hiệu bị lục lọi.
Ngăn kéo vẫn khóa nguyên vẹn, chìa khóa vẫn nằm trong hốc bí mật anh giấu trong cuốn từ điển.
Nhưng cảm giác bị theo dõi, như một cái gai nhỏ c/ắm vào d/a t/hịt — không chạm thì không đau, nhưng hễ động vào là khó chịu.
Tối thứ Sáu, Hàn Lỗi cuối cùng cũng xuất hiện.
Anh ta gọi điện rủ Quách Vĩ đi uống rượu, chỉ hai người.
Khi Quách Vĩ tới quán bar, Hàn Lỗi đã uống hết nửa chai whisky, mắt hơi đỏ.
“Anh em, xin lỗi nhé.” Hàn Lỗi rót rượu cho Quách Vĩ, tay hơi run, “Dạo này bận quá, chẳng có thời gian tụ tập.”
….
Quách Vĩ nhận lấy ly rượu nhưng không uống.
“Tô Uyển dạo này hay qua nhà tôi.”
Tay Hàn Lỗi khựng lại giữa không trung, rồi hắn cười, nhưng tiếng cười có phần khô khốc.
“Cô ấy thích không khí nhà cậu, nói ăn cơm ở đó có cảm giác như ở nhà.”
“Nhà tôi là quán ăn à?” Quách Vĩ nhìn chằm chằm Hàn Lỗi. “Hay là ông chủ lớn như cậu thiếu mỗi bữa cơm đó?”
Nụ cười trên mặt Hàn Lỗi cứng lại.
Hắn nâng ly, uống cạn một hơi, đá lạnh va vào thành cốc kêu lách cách.
“Quách Vĩ, chúng ta bao nhiêu năm tình nghĩa rồi, cậu nói vậy thì mất vui quá.”
“Vậy cậu nói chuyện gì cho ‘có vui’ đi.” Quách Vĩ dựa lưng vào ghế. “Tại sao Tô Uyển cứ chạy đến nhà tôi? Lại còn lần nào cũng chuốc say vợ tôi?”
Ánh mắt Hàn Lỗi chợt né tránh.
Hắn rót thêm rượu cho mình, lần này rót quá đầy, rượu tràn ra ngoài, loang thành một vệt nhỏ trên mặt bàn tối màu.
“Cô ấy… chỉ là tốt bụng, thích giúp người thôi.”
“Tốt bụng đến mức mỗi tuần sang nhà tôi dọn dẹp ba lần?” Giọng Quách Vĩ lạnh hẳn xuống. “Hàn Lỗi, cậu tưởng tôi ngu à?”
Quán bar ánh đèn mờ ảo, trong góc có đôi tình nhân đang thì thầm cười nói, ca sĩ hát một bản tình ca cũ với giọng khàn khàn.
Hàn Lỗi nhìn chằm chằm vào ly rượu, rất lâu không nói gì.
“Công ty tôi… có chút vấn đề.” Cuối cùng hắn cũng lên tiếng, giọng hạ thấp. “Dòng tiền hơi căng, Tô Uyển cô ấy… áp lực lớn, qua nhà cậu chắc chỉ muốn thư giãn một chút.”
“Dòng tiền căng?” Quách Vĩ nhíu mày. “Căng đến mức nào? Có cần tôi giúp không?”
“Không cần!” Hàn Lỗi đáp quá nhanh, như sợ Quách Vĩ nói tiếp. “Tôi tự giải quyết được, chỉ là cần thêm thời gian.”
Hắn ngẩng đầu nhìn Quách Vĩ, ánh mắt phức tạp.
“Quách Vĩ, coi như giúp anh em một chuyện, Tô Uyển muốn qua nhà cậu thì cứ để cô ấy qua, được không? Cô ấy thích ở cạnh Phương Tĩnh… cậu cứ coi như… thương tình cô ấy đi.”
Những lời này nói ra đầy thấp kém, gần như là van nài.
Nhưng càng như vậy, nghi hoặc trong lòng Quách Vĩ lại càng lớn.
Hàn Lỗi là người thế nào? Từ nhỏ đến lớn luôn kiêu ngạo, hồi đi học đánh nhau gãy xương cũng không rên một tiếng, mà giờ lại nói chuyện bằng giọng này?
“Rốt cuộc cậu đang giấu tôi chuyện gì?” Quách Vĩ hỏi.
Hàn Lỗi không nói nữa.
Hắn chỉ uống hết ly này đến ly khác, cho đến khi say gục xuống bàn, miệng lẩm bẩm những lời không rõ.
Quách Vĩ gọi tài xế hộ, nhét Hàn Lỗi vào xe.
Trước khi đóng cửa, Hàn Lỗi đột nhiên nắm chặt cổ tay anh, lực mạnh đến đáng sợ.
“Quách Vĩ…” hắn mở đôi mắt đỏ ngầu, “đừng để Tô Uyển biết… đừng để cô ấy biết tôi từng hỏi cậu vay tiền…”
“Tôi cho cậu vay tiền khi nào?” Quách Vĩ sững lại.
Nhưng Hàn Lỗi đã buông tay, ngã vật xuống ghế sau, vẫn lẩm bẩm: “Ba tôi… ba tôi nợ ba cậu… không thể để cô ấy biết…”
Chiếc xe rời đi, đèn hậu kéo thành hai vệt đỏ trong màn đêm.
Quách Vĩ đứng trước cửa quán bar, gió đêm đầu thu thổi qua, mang theo chút se lạnh.
Ba?
Ba của Hàn Lỗi đã qua đời ba năm trước, đột ngột vì bệnh tim.
Trong tang lễ, Quách Vĩ có đến, Hàn Lỗi khóc đến xé lòng, còn Tô Uyển mặc váy đen đứng bên cạnh, vẻ mặt bình tĩnh như đang dự tang lễ của một người xa lạ.
Ba của Quách Vĩ mất vào năm ngoái, ung thư phổi, từ lúc phát hiện đến khi ra đi chỉ vỏn vẹn bốn tháng.
Hai người họ lúc sinh thời quan hệ rất tốt, thường cùng nhau đánh cờ, câu cá.
Nhưng Hàn Lỗi lại nói ba hắn nợ tiền ba mình?
Quách Vĩ chưa từng nghe cha nhắc tới chuyện này.
Điện thoại trong túi rung lên, là tin nhắn WeChat của Phương Tĩnh.
“Bao giờ anh về? Tô Uyển tới rồi, còn mang cả đồ kho anh thích.”
Quách Vĩ nhìn màn hình, ngón tay dừng trên bàn phím rất lâu, cuối cùng chỉ trả lời một chữ.
“Về ngay.”
Về đến nhà đã hơn mười giờ rưỡi.
Đèn phòng khách vẫn sáng, TV mở một chương trình giải trí, tiếng cười ồn ào lấp đầy căn phòng.
Phương Tĩnh tựa trên sofa ngủ thiếp đi, trên người đắp một tấm chăn mỏng.
Tô Uyển ngồi trên chiếc ghế đơn bên cạnh, tay cầm điện thoại, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt cô, lúc sáng lúc tối.
Nghe tiếng mở cửa, cô ngẩng đầu, nhanh chóng tắt màn hình.
“Anh Quách Vĩ về rồi.”
Cô đứng dậy, động tác rất nhẹ, sợ làm Phương Tĩnh tỉnh giấc.
“Hàn Lỗi đâu? Không đi cùng anh à?”
“Anh ta uống say rồi, tôi gọi tài xế đưa về.” Quách Vĩ thay giày, đi đến bên sofa nhìn Phương Tĩnh.
Vợ anh ngủ rất sâu, hơi thở đều, hai má ửng đỏ, chắc lại uống rượu.
“Hôm nay Tĩnh Tĩnh vui nên uống thêm vài ly.” Tô Uyển nói nhỏ. “Em đã hâm sữa cho cô ấy, chắc sẽ không khó chịu lắm.”
Quách Vĩ gật đầu, không nói gì.
Anh cúi xuống định bế Phương Tĩnh vào phòng ngủ, nhưng Tô Uyển bước tới.
“Để em giúp anh.”
Cô cũng đưa tay ra, như muốn đỡ chân Phương Tĩnh.
Hai bàn tay chạm nhau trên người Phương Tĩnh, Quách Vĩ lập tức rút lại.
“Không cần, tôi tự làm được.”
Anh cẩn thận bế vợ lên, Phương Tĩnh khẽ lẩm bẩm một tiếng trong lòng anh, đầu vùi vào ngực anh.
Rất nhẹ, Phương Tĩnh vốn luôn gầy, ôm trong tay gần như không có trọng lượng.
Quách Vĩ bước về phía phòng ngủ, Tô Uyển đi theo phía sau, giữ khoảng cách một bước.
“À… anh Quách Vĩ.”
Đến cửa phòng ngủ, Tô Uyển đột nhiên lên tiếng.
Quách Vĩ dừng lại, không quay đầu.
“Hàn Lỗi có phải đã nói gì với anh không?” Giọng Tô Uyển rất khẽ, mang theo chút dò xét. “Dạo này anh ấy áp lực lớn, nói năng có thể không suy nghĩ. Nếu có nói gì không nên nói, anh đừng để trong lòng.”
Quách Vĩ chậm rãi quay người lại.
Tô Uyển đứng trong bóng tối của hành lang, không nhìn rõ biểu cảm, chỉ thấy đôi mắt sáng đến khác thường.
“Anh ta nên nói gì?” Quách Vĩ hỏi ngược lại.
Tô Uyển cười, tiếng cười có phần khô khan.
“Không có gì, em chỉ hỏi vu vơ thôi, sợ anh ấy nói linh tinh.”
Cô dừng một chút rồi nói tiếp: “Anh biết mà, đàn ông uống rượu vào là thích khoác lác, lời nói không đáng tin.”
Quách Vĩ nhìn cô vài giây, rồi gật đầu.
“Tôi biết.”
Anh bế Phương Tĩnh vào phòng ngủ, dùng chân khẽ khép cửa lại.
Đặt vợ xuống giường, đắp chăn cẩn thận, điều chỉnh ánh đèn đầu giường xuống mức dịu.
Làm xong tất cả, Quách Vĩ ngồi bên mép giường một lúc, lắng nghe động tĩnh ngoài phòng khách.
Tô Uyển vẫn chưa đi.
Anh nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ, như đang đi lại trong phòng khách, rồi là tiếng ngăn kéo mở ra đóng lại—rất nhẹ, nhưng trong đêm yên tĩnh lại rõ ràng đến lạ.
Quách Vĩ nhẹ nhàng đứng dậy, đi đến sau cánh cửa phòng ngủ, áp tai vào nghe.
Tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng làm việc.
Sau đó là tiếng tay nắm cửa xoay.
Cửa phòng làm việc—anh nhớ rõ mình đã khóa.
Nhưng ngay sau đó, anh nghe thấy tiếng cửa mở khẽ “cót két”.
Tô Uyển đã vào phòng làm việc.
Bàn tay Quách Vĩ siết chặt tay nắm cửa, khớp ngón tay trắng bệch.
Anh muốn xông ra, muốn chất vấn cô rốt cuộc đang làm gì.
Nhưng cuối cùng, anh chỉ khẽ xoay tay nắm, hé cửa phòng ngủ một khe nhỏ.
Ánh sáng hành lang len vào qua khe cửa, cắt xuống sàn một vệt sáng dài mảnh.
Cửa phòng làm việc quả nhiên đang mở, bên trong không bật đèn, chỉ có ánh đèn đường ngoài cửa sổ chiếu xiên vào, phác họa những đường nét mờ ảo của đồ đạc.
Bóng dáng Tô Uyển di chuyển trong đó, chậm rãi, nhẹ nhàng.
Cô đi đến trước bàn làm việc rồi dừng lại.
Quách Vĩ nín thở.
Anh thấy Tô Uyển lấy điện thoại từ trong túi ra, bật màn hình.
Ánh sáng lạnh của điện thoại chiếu lên gương mặt cô—đồng thời cũng soi rõ thứ cô đang cầm trên tay—
Là một khung ảnh.
Quách Vĩ nhận ra ngay, đó là bức ảnh trước đây cũng từng đặt trong phòng làm việc của cha anh.
Ảnh chụp cha anh và cha của Hàn Lỗi—hai người đang câu cá, quay về phía ống kính cười rất tươi.
Bức ảnh được chụp năm năm trước, ở hồ chứa ngoại ô.
Tô Uyển dùng điện thoại chụp lại khung ảnh, khoảnh khắc đèn flash lóe lên, gương mặt cô trắng bệch đến đáng sợ.
Chụp xong, cô đặt khung ảnh lại vị trí cũ, rồi lấy ra một vật nhỏ, mò mẫm phía sau khung.
Quách Vĩ không nhìn rõ cô đang làm gì.
Đúng lúc đó, điện thoại Tô Uyển đột nhiên rung lên.
Trong màn đêm tĩnh lặng, âm thanh ấy chói tai đến lạ.
Tô Uyển rõ ràng giật mình, tay run lên, một vật nhỏ rơi xuống đất, phát ra tiếng “tách” rất rõ.
Cô vội cúi xuống nhặt, rồi nghe điện thoại, giọng hạ thấp:
“Alo?… Em đang ở ngoài… về ngay… biết rồi…”
Cúp máy, Tô Uyển nhanh chóng liếc một vòng phòng làm việc, rồi nhẹ nhàng bước ra, khép cửa lại.
Quách Vĩ đóng cửa phòng ngủ trước khi cô quay người.
Anh tựa lưng vào cánh cửa, tim đập dồn dập.
Ngoài phòng khách vang lên tiếng Tô Uyển xỏ giày, rồi tiếng mở cửa, đóng cửa.
Tiếng giày cao gót vang lên ngoài hành lang, xa dần… rồi biến mất.
Quách Vĩ chậm rãi trượt người ngồi xuống sàn, lưng áp vào cánh cửa lạnh ngắt.
Đêm đã rất sâu, nhưng thành phố bên ngoài vẫn chưa ngủ, tiếng xe cộ như làn sóng xa xăm.
Trong phòng ngủ, Phương Tĩnh trở mình, lẩm bẩm một câu mơ hồ.
Quách Vĩ ngồi trong bóng tối rất lâu, không nhúc nhích.
Anh không biết Tô Uyển đang tìm thứ gì.
Nhưng anh biết, chuyện này tuyệt đối không đơn giản chỉ là “tốt bụng”.
Hôm sau là thứ Bảy, Quách Vĩ dậy rất sớm.
Trời vừa hửng sáng, ánh sáng xám nhạt len qua khe rèm, rơi xuống sàn thành một vệt mỏng.
Phương Tĩnh vẫn ngủ, nằm nghiêng, hơi thở nhẹ nhàng.
Quách Vĩ nhẹ nhàng xuống giường, chân trần chạm sàn lạnh khiến anh hoàn toàn tỉnh táo.
Anh đi đến cửa phòng làm việc, tay đặt lên tay nắm, dừng vài giây rồi mới đẩy cửa.
Phòng làm việc trong ánh sáng sớm mai rất yên tĩnh, mọi thứ vẫn y như lúc anh rời đi tối qua.
Bàn làm việc gọn gàng, tài liệu xếp ngay ngắn, ống bút đặt góc phải, ghế đã được đẩy vào đúng vị trí.
Quách Vĩ bước đến bàn, ánh mắt dừng lại ở khung ảnh.
Trong khung, cha anh và cha Hàn Lỗi đứng cạnh nhau bên hồ, tay cầm cá vừa câu được, nụ cười rạng rỡ.
Đó là bức ảnh chụp một tháng trước khi cha anh được chẩn đoán bệnh. Khi ấy ông trông vẫn còn khỏe mạnh, ai ngờ bốn tháng sau đã không còn.
Quách Vĩ cầm khung ảnh lên.
Khung gỗ, viền đã hơi mòn, mặt kính lau rất sạch.
Anh lật ra mặt sau.
Bốn chốt cố định vẫn còn nguyên, trông như chưa từng bị mở.
Nhưng anh nhớ rất rõ—tối qua Tô Uyển đã làm gì đó phía sau khung.
Anh cẩn thận kiểm tra, ngón tay lần theo viền khung.
Ở góc dưới bên phải, anh chạm vào một chỗ gồ rất nhỏ.
Dùng móng tay cạy nhẹ, một mảnh băng dính trong suốt bị bóc ra.
Dưới lớp băng dính, mép gỗ của khung có một khe hở gần như không nhìn thấy.
Tim Quách Vĩ chùng xuống.
Anh cẩn thận mở chốt, tháo tấm lưng.
Phía sau bức ảnh là một lớp bìa cứng lót, rồi đến đáy khung.
Ngay giữa lớp lót và đáy khung, kẹp một tờ giấy gấp đôi.
Tay Quách Vĩ hơi run.
Anh rút tờ giấy ra, mở ra.
Tờ giấy đã ố vàng, trên đầu đề hai chữ “Giấy nợ”, nét chữ viết tay mạnh mẽ, chính là bút tích của cha anh.
“Ngày… Hàn Kiến Quốc (cha Hàn Lỗi) vay của Quách Kiến Hoa số tiền 800.000 nhân dân tệ, dùng cho việc xoay vòng kinh doanh, hẹn trong vòng hai năm hoàn trả, lãi suất tính theo mức cho vay cơ bản của ngân hàng cùng kỳ. Lập giấy làm chứng.”
Phía dưới là ngày vay – cách đây năm năm.
Người vay ký tên: Hàn Kiến Quốc.
Người cho vay ký tên: Quách Kiến Hoa.
Ở giữa còn có hai chữ ký của người làm chứng, Quách Vĩ không quen.
Dưới cùng của tờ giấy nợ, cha anh dùng bút đỏ viết thêm một dòng chữ nhỏ:
“Sau khi vay tiền được một năm, Hàn Kiến Quốc qua đời vì bệnh tim đột ngột. Con trai ông là Hàn Lỗi đã hứa sẽ gánh khoản nợ, nhưng đến nay vẫn chưa trả. Ghi chú ngày 15/3/2019.”
Quách Vĩ nhìn chằm chằm vào dòng chữ đỏ ấy, đầu óc trống rỗng.
Tám trăm nghìn.
Cha của Hàn Lỗi nợ cha anh tám trăm nghìn.
Còn Hàn Lỗi đã hứa trả, nhưng đến giờ vẫn chưa trả.
Vậy nên câu “ba tôi nợ ba cậu” tối qua của Hàn Lỗi… chính là chuyện này.
Và thứ mà Tô Uyển đang tìm – cũng chính là nó.
Quách Vĩ gấp lại tờ giấy nợ, không đặt lại vào khung ảnh, mà nhét vào túi áo ngủ.
Sau đó anh kiểm tra kỹ từng góc của khung ảnh, xác nhận không còn thứ gì khác, mới lắp lại mặt sau, gài chốt cẩn thận.
Đặt khung ảnh về chỗ cũ, Quách Vĩ lùi lại hai bước, nhìn nó.
Ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu vào mặt kính, phản chiếu ánh sáng chói mắt.
“Anh dậy sớm thế?”
Giọng Phương Tĩnh vang lên từ cửa, còn khàn vì vừa ngủ dậy.
Quách Vĩ quay người lại.
Vợ anh mặc đồ ngủ đứng ở cửa, tóc rối bù, mắt vẫn chưa mở hẳn.
“Không ngủ được, dậy đọc sách chút.” Quách Vĩ cố giữ giọng tự nhiên.
Phương Tĩnh dụi mắt bước vào, rất tự nhiên khoác tay anh.
“Đọc gì mà cuối tuần cũng không ngủ thêm.”
Cô tựa đầu lên vai anh, ngáp một cái.
“Tối qua Tô Uyển về lúc nào vậy? Em uống uống rồi ngủ mất tiêu.”
“Em ngủ là cô ấy về rồi.” Quách Vĩ nói, tay thò vào túi, chạm vào tờ giấy nợ.
Tờ giấy cứng, mép hơi sờn, giống như một cục than đỏ – nóng rát lòng bàn tay anh.
“Tô Uyển đúng là người tốt.” Phương Tĩnh nhắm mắt, giọng lơ mơ. “Lần nào đến cũng giúp đỡ, em cũng thấy ngại.”
Quách Vĩ không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ôm vai vợ.
“À đúng rồi,” Phương Tĩnh chợt nhớ ra, ngẩng đầu lên, “hôm qua Tô Uyển có hỏi em giấy tờ nhà của căn nhà cũ mình để ở đâu.”
Tim Quách Vĩ siết lại: “Cô ấy hỏi cái đó làm gì?”
“Chỉ là nói chuyện vu vơ thôi mà.” Phương Tĩnh không để ý. “Em nói để trong két ngân hàng, cô ấy cũng không hỏi thêm.”
Két ngân hàng.
Đó là két cha anh thuê lúc còn sống. Quách Vĩ và Phương Tĩnh mỗi người giữ một chìa, phải có cả hai mới mở được.
Sau khi cha qua đời, họ chưa từng đụng đến những thứ bên trong – chủ yếu là giấy tờ quan trọng và đồ cũ.
“Cô ấy còn hỏi gì nữa không?” Quách Vĩ hỏi, giọng vô thức căng lại.
Phương Tĩnh nhận ra, nhìn anh kỳ lạ.
“Anh sao vậy? Căng thẳng thế.”
“Không có gì, chỉ thấy cô ấy hỏi hơi nhiều.” Quách Vĩ buông tay vợ, đi ra bên cửa sổ, nhìn xuống con phố đang dần thức giấc.
Quầy bán đồ ăn sáng đã dựng lên, hơi nước trắng bốc lên từ xửng hấp. Người già dắt chó đi dạo, công nhân vệ sinh đang quét đường.
Mọi thứ vẫn như bình thường.
Nhưng Quách Vĩ biết, có những thứ đã không còn như trước nữa.
“Cô ấy chỉ tiện miệng hỏi thôi.” Phương Tĩnh đứng bên cạnh anh, cũng nhìn ra ngoài. “Nhưng nói mới nhớ, dạo này cô ấy hơi lạ, cứ hỏi em chuyện trước đây của nhà mình, chuyện ba mẹ anh, rồi cả chuyện ba Hàn Lỗi.”
Quách Vĩ quay đầu lại: “Em trả lời thế nào?”
“Thì biết gì nói đó thôi.” Phương Tĩnh nhún vai. “Ba Hàn Lỗi mất đột ngột mà, Tô Uyển hình như đặc biệt quan tâm chuyện đó, hỏi đi hỏi lại mấy lần.”
Chi tiết.
Chi tiết gì?
Thời điểm phát bệnh? Quá trình đưa đi cấp cứu? Xử lý di vật?
Hay là… chuyện nợ nần?
“Sau này cô ấy hỏi nữa, em cứ nói không biết.” Quách Vĩ nói, giọng hơi nặng.
Phương Tĩnh sững lại.
“Quách Vĩ, rốt cuộc anh bị sao vậy? Tô Uyển chỉ là tò mò thôi mà, anh cần gì nghiêm trọng thế?”
Quách Vĩ hít sâu một hơi, cố nén cảm xúc đang cuộn trào.
Anh quay lại, nắm lấy tay vợ.
“Tĩnh Tĩnh, em nghe anh nói, Tô Uyển có thể không đơn giản như chúng ta nghĩ.”
Anh kể lại sơ qua những gì tối qua đã thấy, cùng chuyện tờ giấy nợ.
Dĩ nhiên, anh giấu đi việc mình lén theo dõi, chỉ nói là sáng nay dọn phòng thì phát hiện.
Phương Tĩnh nghe xong, mắt mở to.
“Tám trăm nghìn? Ba Hàn Lỗi nợ ba mình tám trăm nghìn?”
“Trên giấy nợ ghi như vậy.”
“Thế Hàn Lỗi…” giọng Phương Tĩnh run lên, “anh ta biết chuyện này không?”
“Biết.” Quách Vĩ nhớ lại lời Hàn Lỗi lúc say, “hơn nữa còn hứa sẽ trả, nhưng vẫn chưa trả.”
Phương Tĩnh buông tay anh, lùi lại một bước, ngồi xuống ghế cạnh bàn, đầu ngón tay lạnh ngắt.
“Vậy Tô Uyển đến nhà mình… là để tìm tờ giấy nợ này?”
“Rất có thể.” Quách Vĩ lấy tờ giấy từ túi ra, đưa cho cô.
Phương Tĩnh nhận lấy, tay khẽ run, mắt dán chặt vào dòng chữ đỏ.
“Hàn Lỗi hứa trả nhưng đến nay chưa trả…” cô ngẩng đầu, ánh mắt đầy khó tin, “anh ta là bạn thân của anh mà! Là anh em lớn lên cùng nhau!”
Quách Vĩ cười chua chát.
Anh em.
Lúc này nghe thật mỉa mai.
“Công ty cậu ta đang thiếu tiền, có thể liên quan đến khoản nợ này.” Quách Vĩ nói. “Tám trăm nghìn không phải số nhỏ, nếu phải trả một lần, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến dòng tiền của công ty.”
“Thế cũng không thể không trả chứ!” Giọng Phương Tĩnh cao vọt lên. “Mà hắn còn để Tô Uyển đến tìm giấy nợ là có ý gì? Muốn tiêu hủy chứng cứ à?”
Quách Vĩ im lặng.
Đây cũng chính là điều anh lo nhất.
Nếu Tô Uyển tìm được giấy nợ, rồi “vô tình” làm mất, hoặc dứt khoát tiêu hủy, thì khoản nợ này sẽ không còn bằng chứng.
Hàn Lỗi hoàn toàn có thể chối bay, nói cha hắn không để lại giấy nợ, hoặc nói đã trả từ lâu.
Đến lúc đó, Quách Vĩ không có chứng cứ, tám trăm nghìn kia coi như ném xuống nước.
“Giờ chúng ta làm sao?” Phương Tĩnh cẩn thận gấp lại tờ giấy, như cầm một củ khoai nóng bỏng tay. “Hay là đi thẳng tìm Hàn Lỗi đối chất?”
“Không được.” Quách Vĩ lắc đầu. “Chúng ta không có bằng chứng hắn sai khiến Tô Uyển. Hắn sẽ nói cô ta chỉ tò mò, chỉ tốt bụng, hoặc vô tình phát hiện khi giúp dọn dẹp di vật.”
“Vậy làm sao? Cứ để cô ta tiếp tục đến nhà mình lục lọi?”
Phương Tĩnh đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng làm việc, vạt áo ngủ lay động trong ánh sáng sớm.
“Lần này là giấy nợ, lần sau thì sao? Sổ đỏ? Sổ tiết kiệm? Chìa khóa két của ba?”
Cô đột nhiên dừng lại, quay sang nhìn Quách Vĩ.
“Két sắt! Tô Uyển hỏi giấy tờ nhà… có phải cũng đang nhắm vào két không?”
Tim Quách Vĩ chùng xuống.
Rất có thể.
Trong két của cha anh, ngoài giấy tờ nhà còn có những thứ khác…
Di chúc, chứng từ cổ phiếu, hợp đồng cũ, và cả trang sức mẹ để lại.
Nếu mục tiêu của Tô Uyển không chỉ là giấy nợ…
“Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết.” Quách Vĩ cũng đứng lên, ánh mắt trở nên kiên định. “Cô ta đã muốn tìm… thì cứ để cô ta tìm.”
“Ý anh là gì?” Phương Tĩnh chưa hiểu.
Quách Vĩ bước đến bàn, kéo ngăn kéo ra, lấy từ trong cùng một cuốn sổ cũ.
Đó là sổ ghi chép công việc của cha anh.
Anh lật đến trang cuối, xé ra một tờ giấy trắng.
Rồi cầm bút, bắt chước nét chữ của cha, bắt đầu viết.
“Anh làm gì vậy?” Phương Tĩnh ghé lại xem.
Quách Vĩ không trả lời, chỉ chăm chú viết.
Vài phút sau, một tờ “giấy nợ” mới xuất hiện.
Nội dung gần như giống hệt bản gốc, chỉ khác số tiền từ tám trăm nghìn thành ba trăm nghìn, và ngày vay đổi thành ba năm trước.
“Anh…” Phương Tĩnh hiểu ra.
“Đã muốn tìm, thì để cô ta tìm được thứ cô ta muốn.” Quách Vĩ gấp tờ giấy giả lại, nhét vào sau khung ảnh, dán lại y như cũ.
Sau đó anh cẩn thận cất tờ giấy thật vào ngăn ví.
“Nhưng làm vậy có lừa được cô ta không?” Phương Tĩnh vẫn lo lắng. “Tô Uyển đâu có ngu.”
“Cô ta chưa từng thấy bản gốc, cũng không biết số tiền cụ thể.” Quách Vĩ nói. “Hàn Lỗi không thể kể hết mọi chuyện cho cô ta, chắc chắn vẫn giữ lại một phần.”
Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Hơn nữa, nếu cô ta tìm được tờ giấy này, chắc chắn sẽ có hành động. Khi đó, chúng ta sẽ biết rốt cuộc cô ta muốn làm gì.”
Phương Tĩnh nhìn chồng, chợt thấy có chút xa lạ.
Quách Vĩ vốn là người ôn hòa, làm gì cũng chừa đường lui, chưa từng thấy anh tính toán như vậy.
“Quách Vĩ…” cô khẽ nói, “chúng ta làm vậy… có đúng không?”
Quách Vĩ quay lại, nắm lấy tay vợ.
Tay anh lạnh, nhưng nắm rất chặt.
“Tĩnh Tĩnh, là họ bất nhân trước.”
“Hàn Lỗi nợ tiền không trả, còn để vợ đến nhà mình trộm đồ, chuyện này đã không còn là anh em hay không nữa rồi.”
“Nếu chúng ta không phản đòn, đợi họ tìm được thứ họ muốn, tám trăm nghìn đó coi như mất trắng. Thứ ba để lại không chỉ là tiền… mà còn là tâm huyết của ông.”
Phương Tĩnh nhìn vào mắt chồng.
Trong đôi mắt quen thuộc ấy, lần đầu tiên cô thấy một sự kiên quyết chưa từng có.
Cô hít sâu một hơi, gật đầu.
“Được, em nghe anh.”
Quách Vĩ ôm vợ vào lòng, cằm đặt lên đỉnh đầu cô.
Ánh sáng ban mai ngày càng rực rỡ, mọi thứ trong phòng làm việc dần rõ nét.
Bụi bay lơ lửng trong ánh sáng, như vô số bí mật nhỏ bé.
Chiều hôm đó, Tô Uyển lại đến.
Lần này cô không mang rượu vang, mà xách theo một túi trái cây tươi, nói là bạn mang từ quê lên, rất ngọt.
Phương Tĩnh tỏ ra rất bình thường, thậm chí còn nhiệt tình hơn mọi khi.
“Tô Uyển đến rồi à, vào đi, ngoài trời nóng lắm phải không?”
“Cũng ổn, hôm nay thời tiết đẹp mà.” Tô Uyển cười, thay giày, ánh mắt lướt một vòng phòng khách. “Anh Quách Vĩ không ở nhà à?”
“Công ty có việc đột xuất, anh ấy tăng ca rồi.” Phương Tĩnh nhận túi trái cây. “Cô thật là, đến là được rồi, còn mang gì nữa.”
“Chút lòng thôi mà.” Tô Uyển khoác tay cô, thân mật như chị em ruột. “Tĩnh Tĩnh, hôm nay em học được món mới – cá sốt chua ngọt, tối làm cho chị ăn nhé?”
“Được chứ, Quách Vĩ cũng thích ăn cá.”
Hai người vào bếp, rửa rau, cắt đồ, vừa làm vừa nói cười.
Phương Tĩnh làm theo lời dặn của Quách Vĩ, cố ý vô tình nhắc đến chuyện trong nhà.
“Hôm qua Quách Vĩ dọn phòng làm việc, lôi ra cả đống ảnh cũ, làm tôi xem mà suýt khóc.”
Tay Tô Uyển đang cắt cá khựng lại một chút: “Ảnh cũ? Ảnh của ba mẹ chồng chị à?”
“Ừ, còn có ảnh hồi nhỏ của Quách Vĩ nữa, mũm mĩm đáng yêu lắm.” Phương Tĩnh cười. “À đúng rồi, còn có tấm ảnh ba Hàn Lỗi chụp cùng ba Quách Vĩ, hai ông câu cá ở hồ, cười vui lắm.”
Lưỡi dao của Tô Uyển rạch một đường sâu trên thân cá.
“Vậy à… em chưa từng thấy ảnh ba Hàn Lỗi, anh ấy không thích nhắc đến.”
“Cũng dễ hiểu, người thân mất rồi, trong lòng khó chịu.” Phương Tĩnh thở dài. “Lúc ba Quách Vĩ mất, tôi cũng phải mất rất lâu mới nguôi ngoai.”
Cô đặt hành gừng đã rửa sạch vào đĩa, giả vờ như vô tình nói:
“Nhưng đồ ba Quách Vĩ để lại thì gọn gàng lắm, giấy nợ, hợp đồng các thứ… đều được cất rất ngăn nắp, ngay phía sau cái khung ảnh trong phòng làm việc ấy, nói là để vậy không dễ thất lạc.”
Tô Uyển đột ngột quay phắt đầu lại.
“Sau khung ảnh?”
“Ừ.” Phương Tĩnh chớp mắt. “Chính là tấm ảnh câu cá ấy. Ba Quách Vĩ nói đó là lần cuối ông đi câu cùng ba Hàn Lỗi, có ý nghĩa kỷ niệm, nên cất những thứ quan trọng phía sau, nói là mỗi ngày nhìn thấy sẽ không quên.”
Biểu cảm Tô Uyển thoáng cứng lại trong một khoảnh khắc, rồi nhanh chóng trở về bình thường.
“Người lớn tuổi hay hoài niệm, cũng bình thường thôi.”
Cô cúi đầu tiếp tục xử lý cá, nhưng Phương Tĩnh để ý thấy tay cô khẽ run.
Đến bữa tối, Quách Vĩ “tăng ca” trở về.
Vừa vào cửa đã kêu đói, biểu hiện không khác gì thường ngày.
Món cá chua ngọt Tô Uyển làm quả thật rất ngon—bên ngoài giòn, bên trong mềm, vị chua ngọt vừa phải.
“Tay nghề của Tô Uyển ngày càng tốt rồi.” Quách Vĩ khen. “Hàn Lỗi đúng là có phúc.”
“Anh ấy chỉ biết ăn, nào biết thưởng thức.” Tô Uyển cười, gắp thức ăn cho Phương Tĩnh. “Tĩnh Tĩnh ăn nhiều vào, dạo này chị gầy đi rồi.”
Không khí trên bàn ăn rất hòa hợp, nói cười vui vẻ, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng Quách Vĩ để ý, tối nay Tô Uyển gần như không ăn mấy, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía phòng làm việc.
Ăn xong, Phương Tĩnh “như thường lệ” được khuyên uống chút rượu.
Lần này Tô Uyển rót rất ít, chỉ nửa ly.
“Uống ít thôi, mai còn đi làm mà?”
Trong lòng Phương Tĩnh cười lạnh, ngoài mặt lại tỏ vẻ cảm động.
“Vẫn là cậu biết thương tôi.”
Khi Phương Tĩnh “hơi say” tựa trên sofa nghỉ ngơi, Tô Uyển quả nhiên lại bắt đầu dọn dẹp.
Nhưng hôm nay, cô không nán lại phòng khách, mà trực tiếp bưng bát đĩa vào bếp.
Tiếng nước chảy ào ào kéo dài rất lâu.
Quách Vĩ ngồi trên sofa xem TV, nhưng tai vẫn dỏng lên nghe ngóng.
Anh nghe thấy tiếng nước dừng lại, rồi tiếng lau bát, tiếng bát đĩa đặt vào tủ khử trùng.
Sau đó, tiếng bước chân hướng về phía phòng làm việc.
Quách Vĩ cầm điều khiển, tăng âm lượng TV lên một chút.
Tiếng cười của chương trình giải trí lấp đầy phòng khách, che đi những âm thanh nhỏ khác.
Khoảng hai mươi phút sau, Tô Uyển từ phòng làm việc bước ra.
Trên tay cô cầm khăn lau, đang lau tay.
“Anh Quách Vĩ, em dọn sơ phòng làm việc rồi, có vài cuốn sách cũ em xếp lại lên kệ, anh không ngại chứ?”
“Không sao, cảm ơn em.” Quách Vĩ không ngẩng đầu.
Tô Uyển đi ra cửa, bắt đầu thay giày.
“Vậy em về trước nhé, Hàn Lỗi nói tối nay có thể về sớm, em về nấu canh giải rượu cho anh ấy.”
“Đi đường cẩn thận.”
Cửa đóng lại.
Quách Vĩ lập tức đứng dậy, bước nhanh vào phòng làm việc.
Sách trên kệ quả thật đã được sắp xếp lại, xếp ngay ngắn theo chiều cao.
Bàn làm việc cũng được lau sạch, không một hạt bụi.
Quách Vĩ bước đến trước kệ, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh.
Khung ảnh vẫn ở chỗ cũ, nhưng góc đặt hơi lệch một chút.
Anh cầm lên, lật ra phía sau.
Băng dính đã được dán lại, nhưng không khéo, mép có chỗ bong lên.
Mở chốt, tháo tấm lưng.
Tờ giấy nợ giả vẫn còn.
Nhưng Quách Vĩ nhận ra – tờ giấy đã bị mở ra, nếp gấp đã thay đổi.
Anh lấy ra, mở ra.
Ở phần trống, có một vết chì rất nhạt, giống như có người dùng bút chì miết nhẹ lên để xem có chữ ẩn hay không.
Ánh mắt Quách Vĩ dần lạnh đi.
Quả nhiên.
Cô ta đang tìm, và đã tìm thấy.
Nhưng thứ cô ta tìm được… là thứ anh muốn cô ta tìm.
Ngày hôm sau, Hàn Lỗi gọi điện cho Quách Vĩ.
“Anh em, tối nay rảnh không? Mời cậu ăn bữa, coi như xin lỗi.”
Quách Vĩ đang họp ở công ty, hạ giọng: “Xin lỗi chuyện gì?”
“Lần trước uống say nói linh tinh, cậu đừng để bụng.” Giọng Hàn Lỗi nghe rất thoải mái. “Chỉ hai anh em mình, chỗ cũ, tôi đặt bàn rồi.”
“Được, bảy giờ.”
Cúp máy, Quách Vĩ nhìn màn hình điện thoại cho đến khi nó tự tắt.
Bảy giờ tối, quán Tứ Xuyên quen thuộc.
Hàn Lỗi đã đến trước, ngồi chỗ gần cửa sổ quen thuộc, trước mặt là một ấm trà.
Thấy Quách Vĩ, hắn đứng dậy vẫy tay, cười như không có chuyện gì.
“Ở đây!”
Quách Vĩ bước tới, ngồi xuống.
Nhân viên mang thực đơn đến, Hàn Lỗi cầm lấy, gọi vài món rất thành thạo, đều là món Quách Vĩ thích.
“Hôm nay không uống rượu, tôi lái xe.” Hàn Lỗi trả lại thực đơn, rót trà cho Quách Vĩ. “Lấy trà thay rượu, xin lỗi nhé.”
Quách Vĩ cầm chén trà, nhưng không uống.
“Hàn Lỗi, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi?”
Hàn Lỗi khựng lại: “Hơn hai mươi năm rồi, từ lúc còn mặc quần thủng đáy đã chơi với nhau.”
“Hơn hai mươi năm…” Quách Vĩ lặp lại, mắt nhìn lá trà chìm nổi trong chén. “Đủ dài để nhìn rõ một con người.”
Nụ cười trên mặt Hàn Lỗi nhạt đi.
“Quách Vĩ, cậu nói vậy là ý gì?”
“Ba cậu nợ ba tôi tám trăm nghìn, cậu biết chứ?” Quách Vĩ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn.
Tay Hàn Lỗi cầm chén trà run nhẹ, vài giọt trà văng ra, loang trên khăn bàn thành vệt sẫm.
“Cậu… cậu biết rồi sao?”
“Giấy nợ ở chỗ tôi.” Quách Vĩ nói. “Hôm qua vừa tìm được, sau khung ảnh.”
Sắc mặt Hàn Lỗi thay đổi.
Hắn đặt chén trà xuống, rút khăn giấy lau tay, động tác chậm rãi như đang kéo dài thời gian.
“Ừ, tôi biết.” Cuối cùng Hàn Lỗi cũng lên tiếng, giọng trầm xuống. “Ba tôi mất đột ngột, không kịp dặn dò gì, tôi cũng chỉ biết chuyện này khi dọn dẹp di vật.”
“Vậy sao cậu không trả?” Quách Vĩ hỏi, giọng bình thản nhưng từng chữ như lưỡi dao.
Hàn Lỗi ngẩng đầu, mắt đầy tơ máu.
“Quách Vĩ, không phải tôi không muốn trả… mà là tôi không trả nổi.”
“Tình hình công ty tôi cậu cũng biết, nhìn ngoài thì hào nhoáng, thực ra bên trong đã rỗng ruột. Vay ngân hàng không trả nổi, nhà cung cấp thúc nợ suốt ngày, lương công nhân cũng sắp không phát nổi.”
“Tám trăm nghìn năm đó ba tôi vay để cứu nguy, nhưng làm ăn vẫn thất bại, tiền coi như đổ sông. Sau khi ông mất, món nợ này rơi lên đầu tôi.”
Hắn nắm lấy tay Quách Vĩ, siết rất chặt.
“Quách Vĩ, cậu là anh em của tôi, ba cậu với ba tôi cũng là anh em… số tiền này… có thể cho tôi khất thêm không? Đợi công ty tôi xoay vòng lại, tôi sẽ trả cả gốc lẫn lãi!”
Quách Vĩ rút tay ra.
“Hàn Lỗi, tôi không đến để ép cậu trả tiền.”
Hàn Lỗi sững người.
“Vậy cậu…”
“Tôi đến để nói với cậu, tôi đã tìm được giấy nợ, nhưng bây giờ tôi sẽ không đòi tiền.” Quách Vĩ nói. “Nể tình anh em, tôi cho cậu thời gian.”
Mắt Hàn Lỗi sáng lên, như người sắp chết đuối vớ được phao cứu sinh.
“Thật à? Quách Vĩ, cậu… cậu đúng là nghĩa khí! Tôi biết mà…”
“Nhưng.” Quách Vĩ cắt lời, “cậu phải hứa với tôi một chuyện.”
“Cậu nói đi! Đừng nói một chuyện, mười chuyện cũng được!”
“Bảo vợ cậu đừng đến nhà tôi nữa.” Quách Vĩ nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ rõ ràng. “Cô ta mà còn đến, ngày mai tôi sẽ đòi tiền.”
Nụ cười trên mặt Hàn Lỗi cứng lại.
“Tô Uyển… cô ấy chỉ là thích chơi với Phương Tĩnh…”
“Thích đến mức lục cả phòng làm việc nhà tôi?” Quách Vĩ cười lạnh. “Hàn Lỗi, tôi không ngu. Cậu để cô ta đến tìm giấy nợ, muốn làm gì—trong lòng cậu rõ nhất.”
Sắc mặt Hàn Lỗi chuyển từ đỏ sang trắng, rồi từ trắng sang xanh.
Hắn há miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không nói ra.
Món ăn được mang lên, nghi ngút khói, hương thơm ngào ngạt.
Nhưng không ai động đũa.
“Quách Vĩ…” giọng Hàn Lỗi khàn khàn, “xin lỗi, tôi… tôi cũng không còn cách nào…”